ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 290: Sự Phản Bội (2)

Hắn biết rõ, vì hắn đã đọc lén. Và giờ đây, hắn thản nhiên chiếm đoạt nó làm của riêng.

Ema siết chặt cây bút trong tay, đôi môi mím lại đến trắng bệch. Nhưng nàng vẫn không thốt ra lời nào. Bởi ở nơi này, tiếng nói của một “kẻ ngoại tộc” dù có đúng đắn đến đâu cũng chỉ là rác rưởi trong mắt họ.

Hành lang của Phân khu 7 hiếm khi vắng lặng đến thế. Ánh đèn huỳnh quang rọi xuống nền gạch lạnh lẽo, phản chiếu hai bóng người đứng đối diện nhau. Họ im lặng như hai quân cờ bị kẹt trong một trò chơi méo mó.

Ema là người lên tiếng trước. Giọng nàng nhẹ hẫng nhưng sắc lẹm:

— Vì sao?

Chỉ hai từ, nhưng chứa đựng tất thảy những gì không thể nói thành lời: sự thất vọng, nỗi đau bị phản bội và cả sự tự giễu vì đã trót tin lầm người.

Markus hơi cúi đầu. Có vẻ hắn không bất ngờ trước câu hỏi này, nhưng trong mắt vẫn thoáng qua sự bối rối. Hắn im lặng một lúc lâu mới trầm giọng đáp, không còn vẻ đắc thắng như lúc ở phòng thí nghiệm:

— Ema… em biết rõ tại sao mà. Em biết vì sao mọi người ở đây đều cô lập em. Em không mang “dòng máu” mà họ tôn thờ. Dù em có giỏi đến đâu, nói đúng đến thế nào, thì tiếng nói của em cũng chỉ là một tiếng vọng vô vọng dưới căn hầm này mà thôi.

Hắn tiến lại gần hơn:

— Anh thì khác. Anh có thể đưa những khám phá của em trở thành sự thật, khiến chúng được lắng nghe. Anh không thể để công sức quý giá của em bị c·hôn v·ùi chỉ vì những định kiến ngu ngốc của bọn họ.

Lời hắn nói nghe thật xuôi tai, thậm chí còn mang vẻ nhân hậu, cao thượng. Nhưng Ema vẫn đứng yên, đôi mắt không chớp lấy một lần, nhìn thấu qua lớp vỏ bọc đường mật ấy. Nếu thật sự là “vì nàng”, tại sao ánh mắt hắn lại hiện lên sự áy náy? Nếu hắn muốn tốt cho nàng, tại sao lại c·ướp lấy hào quang một cách triệt để như vậy? Tại sao chưa bao giờ hắn dám nhắc đến tên nàng trước mặt Tiến sĩ Schäfer?

— Anh biết em là một thiên tài. — Hắn chậm rãi tiếp tục — Nhưng điều đó chẳng có nghĩa lý gì nếu em cứ mãi bị đè nén ở nơi này, đúng không?

Ema bước tới một bước, giọng nàng không còn nhẹ nhàng nữa mà trở nên lạnh lùng:

— Đúng, tôi biết mình là thiên tài. Nhưng tôi không sinh ra để làm cái bóng cho kẻ khác. Anh chẳng khác gì bọn họ, cũng chỉ là một kẻ giẫm đạp lên người khác để leo lên cao.

Markus há miệng định phân bua, nhưng không thốt nên lời. Đôi môi hắn mím chặt, mắt chớp liên tục như thể lần đầu tiên hắn rơi vào cảnh không biết phải biện hộ ra sao.

Ema dứt khoát quay lưng bước đi. Nhưng nàng chưa đi quá mười bước thì giọng Markus lại vang lên từ phía sau, lần này mang theo hơi lạnh thấu xương:

— Ema. Em nên nhớ kỹ, em trai và mẹ của em vẫn đang sống trong khu dân cư đặc biệt do tổ chức bảo hộ.

Bước chân nàng khựng lại.

— Em nghĩ điều gì đã giữ cho họ sống sót đến tận bây giờ? Căn bệnh di truyền đó không thể chữa khỏi, em nghĩ thứ gì đã duy trì mạng sống cho họ? Tất cả là nhờ vào Heimdall, và anh chính là người có tiếng nói trong nội bộ đó.

Không gian bỗng chốc trở nên nghẹt thở.

— Anh hứa… nếu em tiếp tục hỗ trợ anh toàn lực, thì tất cả những gì em muốn — từ sự thừa nhận cho đến sự an toàn của gia đình — anh đều sẽ mang lại

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip