Chương 291: Sói Đói Và Miếng Bánh
Trên đường trở về Anh quốc.
Không gian bên trong khoang chính của phi cơ Nova Sanctum chìm trong ánh sáng dịu nhẹ màu lam bạc. Từng chi tiết nội thất đều mang phong cách tối giản và hiện đại, nhưng ở khu vực trung tâm, một bàn ăn dài được bày biện tinh tế, mang đậm phong vị của một nhà hàng cao cấp giữa lòng Hà Nội xưa cũ.
Victoria Lancaster đang ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế da màu nâu sẫm, lưng tựa thẳng, cổ tay đặt nhẹ nhàng bên thành ghế. Ánh mắt nàng dừng lại ở người đầu bếp trung niên đứng trước mặt. Người này mặc trang phục đầu bếp dài trắng, đầu đội khăn đóng, hoàn toàn khác biệt với phong cách công nghệ cao xung quanh, tựa như một mảnh ký ức sống động vừa được tái tạo.
“Tiểu thư Victoria.” Người phục vụ trẻ cúi đầu, nói bằng giọng Anh lưu loát: “Ngài Trần An đã căn dặn kỹ càng. Đây là thực đơn trải nghiệm hương vị Việt Nam dành riêng cho tiểu thư, gồm những món đặc trưng mà theo lời ngài ấy… có thể khiến một người nghiện cả đời.”
Victoria nghe vậy thì bật cười khẽ, nét cười vương chút ngạc nhiên xen lẫn tò mò.
“Vậy sao? Ta rất mong chờ được thưởng thức.”
Chiếc nắp chụp bằng kính được nâng lên, để lộ đĩa bò lá lốt nướng cuốn bánh tráng. Những miếng thịt bò được quấn lá lốt thơm lừng, nướng xém cạnh, tỏa ra mùi hương béo ngậy quyện cùng hương thảo mộc đậm đà. Bên cạnh là một mẹt tre lớn đầy rau sống, từ húng quế, tía tô, xà lách, diếp cá đến vài cọng ngò gai xanh rì. Kế đó là bún tươi trắng nõn, nước chấm chua ngọt với dứa băm nhuyễn óng ánh dưới ánh đèn, cùng một đĩa chả giò chiên vàng ruộm, tỏa mùi thơm nồng nàn như vừa mới ra khỏi chảo dầu.
Người đầu bếp mỉm cười, cúi người hướng dẫn:
“Tiểu thư, đây là cách người Việt thường dùng bữa. Đầu tiên, đặt một miếng bánh tráng lên đĩa, sau đó thêm vào rau, bún, thịt bò nướng, cuối cùng là một chút mỡ hành và đậu phộng rang. Rồi sau đó cuốn tròn lại như thế này…”
Y nhanh chóng làm mẫu, đôi tay điêu luyện và nhẹ nhàng.
Victoria nhìn chăm chú, đôi mắt ánh lên sự thích thú. Khi nàng bắt đầu thử cuốn theo, những ngón tay thon dài lại có chút lúng túng với lớp bánh tráng dai mềm, đôi môi mím lại khi phần rau cứ chực trồi ra ngoài. Một thoáng sau, nàng bật cười, một tiếng cười trong trẻo không hề mang vẻ kiêu kỳ.
“Trông thì dễ, nhưng thật sự không đơn giản chút nào.”
Người phục vụ lễ phép đáp: “Chúng tôi gọi đó là một phần của sự trải nghiệm.”
Victoria không ngần ngại thử lại lần nữa. Lần thứ hai, cuốn bánh của nàng đã tròn trịa hơn. Khi chấm vào chén nước mắm đặc biệt rồi đưa lên miệng, đôi mắt nàng mở to trong giây lát.
Hương vị tấn công mọi giác quan ngay từ lần nhai đầu tiên. Vị béo của thịt bò quyện cùng mùi lá lốt đặc trưng, mỡ hành thơm lừng và vị bùi bùi của đậu phộng. Lớp rau tươi mát giúp cân bằng vị thịt, còn nước mắm chua ngọt như một nụ hôn bất ngờ từ vùng nhiệt đới, mãnh liệt mà đầy duyên dáng.
Nàng khẽ nhắm mắt như muốn kéo dài dư âm. Khi mở mắt ra, giọng nàng trầm xuống đầy hài lòng:
“Thật kỳ lạ… Tại sao một món ăn đơn giản thế này lại có thể mang hương vị phức tạp đến vậy?”
Đầu bếp mỉm cười: “Đó chính là linh hồn ẩm thực Việt, thưa tiểu thư. Đó là sự hài hòa giữa vị, mùi và cảm giác. Từ độ giòn, mềm đến hương thơm, vị chua, ngọt, cay… tất cả phải đạt đến một sự cân bằng tự
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền