ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 30: Trịnh Kỳ Thanh

Ngoài trời nắng nhẹ, không khí trong khuôn viên Đại học Minh Khai tràn ngập thanh âm nhộn nhịp của buổi sớm mai.

Trần An trong bộ áo blouse trắng đang cúi người tháo dỡ các thùng dụng cụ của Tiến sĩ Viktor đặt phía ngoài phòng thí nghiệm. Hắn đang lần mò tìm cách mở nắp thì bỗng từ phía sau vang lên một giọng nói rõ ràng nhưng mang theo vài phần sắc lạnh:

“Đừng chạm vào những thứ này. Đây là dụng cụ của Tiến sĩ Viktor, người không liên quan không được phép động vào.”

Trần An khựng lại, đôi tay vẫn giữ nguyên trên nắp thùng. Hắn khẽ thở dài, trong đầu lập tức nhận ra chủ nhân của giọng nói này chính là Trịnh Kỳ Thanh – một trong những lý do khiến hắn vốn chẳng muốn đặt chân đến nơi đây.

Hắn chậm rãi quay đầu lại, quả nhiên không ngoài dự đoán.

Trước mặt hắn là một cô gái trẻ với vóc dáng cao ráo, phong thái kiêu sa. Trịnh Kỳ Thanh diện bộ váy thanh lịch nhưng không kém phần quyến rũ, khoanh tay đứng nhìn hắn, đôi mắt ánh lên vẻ sắc sảo pha chút kiêu kỳ. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông lơi trên vai, làn da trắng mịn càng thêm nổi bật dưới ánh mặt trời.

Thấy hắn quay lại, nàng thoáng chút ngạc nhiên, rồi lập tức nở một nụ cười thân thiện:

“Trần An? Là anh thật sao? Không ngờ lại gặp anh ở đây. Dạo này anh thế nào? Cô chú vẫn ổn chứ?”

Nếu là Trần An của trước đây, có lẽ hắn đã bối rối khi được người mình từng thầm mến chủ động bắt chuyện, nhất là khi Kỳ Thanh tỏ vẻ gần gũi như vậy. Nhưng giờ đây, với ký ức từ tương lai, hắn nhìn thấu lớp mặt nạ phía sau lời lẽ và ánh mắt của nàng. Sự thân thiện đó thực chất chỉ là vẻ bề ngoài, hắn thừa hiểu trong lòng nàng chưa từng thực sự coi trọng mình.

Kỳ Thanh lúc này ngoài mặt thì tỏ vẻ lịch thiệp, nhưng bên trong lại dâng lên những suy nghĩ hoàn toàn khác biệt:

‘Lại là tên này. Không biết bằng cách nào mà hắn mò được đến đây, chắc lại tìm cách tiếp cận mình. Hắn không hiểu hạng người như mình chẳng bao giờ hắn với tới được sao? Phiền phức thật.’

Dẫu vậy, nàng cũng không để lộ sự khinh thường, vẫn tiếp tục duy trì nụ cười để tạo ấn tượng về một người dễ gần và hiểu chuyện.

Bên cạnh đó, Kỳ Thanh còn rất tò mò về những người xung quanh Tiến sĩ Viktor. Nàng nhớ tới lời của trợ lý Alexei rằng ngài Viktor đến trường này thực hiện nghiên cứu cũng chỉ vì vị “học trò cưng” của ông ấy. Đó chính là lý do nàng dùng hết các mối quan hệ để xin được đến đây trông giữ đồ đạc, hòng làm quen với những người trong đoàn. Nếu thành công, hồ sơ của nàng sẽ có thêm dòng chữ rạng rỡ: “Từng làm việc với Tiến sĩ Viktor Ivanovich Petrov”.

Tương lai của nàng chắc chắn sẽ càng thêm xán lạn. Nàng thầm nghĩ:

‘Học trò của tiến sĩ sao? Chắc hẳn là một người rất xuất sắc. Nếu có thể tạo quan hệ tốt với người đó, cơ hội thăng tiến sẽ mở rộng. Dựa vào trí tuệ và nhan sắc của mình, chắc chắn mình sẽ để lại ấn tượng mạnh mẽ.’

Trần An không biết Kỳ Thanh đang tính toán điều gì, và hắn cũng chẳng muốn kéo dài cuộc trò chuyện vô nghĩa này:

“Cảm ơn em, anh và gia đình vẫn ổn. Còn em thì sao? Việc học tập vẫn thuận lợi chứ?”

Kỳ Thanh khẽ cười, gật đầu đáp lại:

“Tất nhiên là ổn rồi. Hiện tại em đang làm việc cùng cố vấn của mình. Thật may là nhờ quan hệ của ông ấy, em mới có thể tham gia trông coi và hỗ trợ Tiến sĩ Viktor. À, Trần An, anh làm gì ở đây? Chẳng lẽ cũng chỉ muốn nhìn mặt tiến sĩ thôi sao?”

Lời nói của nàng thoạt nghe như câu hỏi thông thường, nhưng Trần An nhận ra sự mỉa mai ngấm ngầm trong đó. Nàng hẳn cho rằng hắn chỉ là một kẻ tò mò, không xứng đáng xuất hiện tại nơi này.

Trần An chỉ cười nhạt:

“Không hẳn. Anh đang kiểm tra dụng cụ, chuẩn bị cho một vài nghiên cứu quan trọng.”

Không muốn nói thêm, hắn cúi đầu nhẹ rồi quay lại tiếp tục công việc. Thái độ lạnh lùng và không mảy may bận tâm của hắn khiến Trịnh Kỳ Thanh càng thêm khó chịu. Nàng khoanh tay trước ngực, nghiêng đầu nhìn hắn với ánh mắt bực bội:

“Anh đúng là không từ thủ đoạn. Tưởng làm vậy sẽ gây được ấn tượng với em sao?”

Câu nói mang theo sự giễu cợt xen lẫn cảnh cáo. Nàng cho rằng Trần An đang cố tình diễn trò để thu hút sự chú ý của mình.

“Này Trần An, tôi cảnh cáo anh, dừng tay lại trước khi...”

Lời chưa dứt, hành động tiếp theo của Trần An đã khiến nàng sững sờ.

Hắn rút từ túi áo blouse ra một chiếc thẻ ra vào phòng thí nghiệm, quẹt nhẹ qua hệ thống khóa. Cánh cửa tự động mở ra trước ánh mắt ngỡ ngàng của nàng và vài sinh viên đi ngang qua. Không nói một lời, Trần An thản nhiên bưng từng thùng dụng cụ nặng nề vào trong, biểu cảm điềm tĩnh như thể nàng chưa từng tồn tại.

Cảnh tượng ấy như một cú đánh mạnh vào lòng tự tôn của Trịnh Kỳ Thanh. Đứng trước cánh cửa đã mở, nàng không khỏi sửng sốt:

“Khoan đã... Làm sao hắn có thẻ ra vào? Chẳng lẽ...”

Nàng lập tức gạt bỏ ý nghĩ rằng Trần An có vị trí quan trọng trong dự án này, tự thuyết phục bản thân: ‘Chắc là giảng viên nhờ anh ta vận chuyển đồ đạc giúp tiến sĩ thôi. Chắc chắn là vậy.’

Nhưng dù nghĩ gì, Kỳ Thanh hiểu rằng nếu cứ giữ thái độ này, nàng sẽ bỏ lỡ cơ hội gây ấn tượng với những người quan trọng bên trong. Nén lại sự bối rối, nàng bước nhanh tới, nở nụ cười tươi tắn:

“Để em phụ anh một tay. Dụng cụ nghiên cứu chắc không dễ di chuyển, một mình anh sẽ mất thời gian lắm.”

Trần An liếc nhìn nàng, một nụ cười thoáng qua khóe môi. Hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng gật đầu để mặc nàng tham gia. Trong mắt hắn, Kỳ Thanh vốn không có giá trị đặc biệt, chỉ là một người luôn hành động vì lợi ích. Nhưng nếu nàng đã muốn làm không công, hắn cũng không phản đối để công việc sớm hoàn thành.

“Cẩn thận, thùng này có vài dụng cụ dễ vỡ,” hắn nhắc nhở với giọng trầm và lãnh đạm.

Kỳ Thanh vội vàng đáp lại: “Yên tâm, em biết cách xử lý.”

Hai người cùng nhau vận chuyển dụng cụ vào phòng thí nghiệm. Kỳ Thanh dù có chút ngại ngùng vẫn cố giữ vẻ tự nhiên, không ngừng tìm cách bắt chuyện:

“Dạo này anh học ở đâu vậy? Sao anh có vẻ thay đổi nhiều, lại còn am hiểu mấy dụng cụ này nữa?”