Chương 31: Trịnh Kỳ Thanh (2)
Trần An đáp gọn:
“Không có gì đặc biệt, chỉ là học từ người quen mà thôi.”
Thực tế, trong tương lai, hắn đã thao tác trên các dụng cụ này không dưới một ngàn lần. Câu trả lời ngắn gọn khiến cuộc trò chuyện nhanh chóng kết thúc. Hắn hoàn toàn không có ý định mở rộng quan hệ, càng không muốn lãng phí thời gian cho những câu xã giao.
Kỳ Thanh thấy vậy lòng thầm ấm ức nhưng không để lộ ra ngoài. Nàng biết muốn được chú ý thì phải kiên nhẫn hơn.
Đứng bên trong phòng thí nghiệm, Kỳ Thanh lơ đãng nhìn qua cửa kính. Nàng vẫn luôn chờ đợi thời khắc Tiến sĩ Viktor hoặc trợ lý của ông xuất hiện. Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên tiếng bước chân cùng những tiếng trao đổi ồn ào bằng tiếng Nga.
“Đây rồi!” Kỳ Thanh reo thầm, mắt sáng rực. Nàng mỉm cười, tự tin bước ra ngoài vì tin chắc rằng những người vừa đến chính là nhân vật quan trọng.
Tuy nhiên, khi cánh cửa mở ra, nàng không thấy tiến sĩ đâu, mà chỉ thấy bốn người ngoại quốc gồm hai nam hai nữ đang bận rộn vận chuyển thêm thiết bị. Nàng không dám coi thường, bởi nàng nghi ngờ họ là những cộng sự thân cận của ngài Viktor.
Với dáng vẻ tự tin, Kỳ Thanh tiến về phía nhóm người đó, dùng tiếng Anh để chào hỏi. Nàng nhắm đến người đàn ông cao lớn nhất đang cầm thùng thiết bị. Đó là Dimitri Volkov, một người Nga khoảng 28 tuổi, vóc dáng vạm vỡ, mái tóc đen cắt ngắn và đôi mắt xám lạnh lùng.
Kỳ Thanh khéo léo bắt chuyện:
“Chào anh, tôi là Trịnh Kỳ Thanh, rất vui được gặp anh. Các anh có cần giúp gì không?”
Dimitri mỉm cười gật đầu đầy thiện cảm:
“Chào cô, tôi là Dimitri. Chúng tôi là học trò của Tiến sĩ Viktor, đang vận chuyển thiết bị cho ông ấy. Cô có thể chỉ đường vào phòng thí nghiệm không?”
Kỳ Thanh nhanh chóng dẫn đường, vẫy tay mời họ vào trong. Nàng cảm thấy mình đã bước đầu thu hút được sự chú ý của Dimitri và những người khác.
Sau khi vào trong, một thành viên nữ tên Natalia Orlova bước tới. Nàng ta có vóc dáng thanh mảnh, mái tóc vàng bạch kim búi gọn và đôi mắt xanh biếc sắc sảo. Là một người cầu toàn, Natalia nhìn điều kiện phòng thí nghiệm hiện tại với vẻ không giấu được sự khó chịu. Nàng ta lẩm bẩm bằng tiếng Nga:
“Chết tiệt! Tại sao thầy lại hủy bỏ hết công việc ở Nga để đến cái nơi tệ hại này chứ?”
Nếu Kỳ Thanh hiểu tiếng Nga, hẳn nàng sẽ thấy vô cùng khó xử. Nhưng lúc này nàng chỉ im lặng, cố gắng duy trì vẻ tự tin và giúp đỡ nhóm của Dimitri.
Nhóm người nhanh chóng nhận ra Trần An đang đứng một mình trong góc, chăm chú lắp đặt và kiểm tra thiết bị. Dimitri – một người dày dặn kinh nghiệm – không khỏi thắc mắc:
“Người kia là ai vậy? Sao cậu ta lại am hiểu những thiết bị này như thế?”
Kỳ Thanh cười nhẹ, cố tỏ ra hiểu biết:
“À, anh ấy là người được giảng viên nhờ đến phụ giúp vận chuyển. Cũng coi như có chút kinh nghiệm lắp đặt.”
Dimitri vẫn nhìn Trần An đầy nghi hoặc. Một thành viên khác là Emma Müller, người Đức, tiến lại gần Dimitri, lo lắng nói:
“Dimitri, anh xem kìa! Coi chừng anh ta làm hỏng đồ mất. Đây đều là thiết bị đời mới, nếu hỏng thì ở đây rất khó tìm linh kiện thay thế.”
Dimitri nhẹ nhàng vỗ vai trấn an đồng nghiệp:
“Yên tâm đi Emma. Theo tôi thấy, cậu ấy rất biết mình đang làm gì, không có gì phải lo cả.”
Trần An dù nghe thấy toàn bộ nhưng vẫn không thèm bận tâm. Hắn bình thản làm việc, không hề ngước nhìn lấy một lần. Sự thờ ơ này khiến Kỳ Thanh cảm thấy không thể chịu nổi, nàng lên tiếng với giọng khó chịu:
“Anh thật vô lễ với học trò của Tiến sĩ Viktor! Sao không chào hỏi lấy một câu?”
Nàng cố ý nói bằng tiếng Anh để thể hiện trước mặt những người ngoại quốc. Dimitri chỉ cười khẽ, ngăn nàng lại:
“Cô cứ để anh bạn này làm việc đi, có vẻ cậu ấy đang cần sự tập trung.”
Lời nói của Dimitri làm Kỳ Thanh ngượng ngùng cúi đầu. Nàng nhận ra mình đã đánh giá thấp Trần An, nhưng lòng vẫn không cam tâm, tiếp tục suy tính cách để lấy lòng nhóm người này.
Trần An vẫn tiếp tục công việc, mặc kệ những ồn ào xung quanh. Với hắn, mỗi giây phút chuẩn bị cho nghiên cứu đều quý giá vô ngần. Còn Kỳ Thanh, dù bị làm lơ, vẫn không ngừng mơ tưởng về một mối quan hệ tốt đẹp với Tiến sĩ Viktor và những người thân cận của ông.