ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 302: Thế Hệ “1”

5 giờ 47 phút sáng – Bắc Kinh.

Trời chưa kịp sáng hẳn. Lớp sương mỏng phủ lên thành phố một sắc xám mờ đục, lạnh lẽo và nặng trĩu như hơi thở cuối đông chưa kịp dứt. Từ những con hẻm ngoằn ngoèo đến các đại lộ thênh thang, ánh đèn đường vàng vọt lụi dần, nhường chỗ cho thứ ánh sáng nhạt nhòa đang gắng len qua tầng mây dày đặc.

Thành phố bắt đầu cựa mình thức dậy.

Tiếng cửa cuốn sắt kêu rít kéo dài vang lên từ dãy phố bên kia, đánh thức cả một cụm dân cư đã quen với nhịp sống sớm. Tiếng lách cách của chiếc chổi tre gõ vào vỉa hè ẩm sương. Tiếng động cơ xe tải khàn đặc, phát ra từng nhịp gằn gắt khi các đơn vị giao hàng khởi động ca đầu ngày.

“Lạnh thật, chưa gì đã vào tháng tám.” Người phụ nữ bán bánh bao bên góc phố vừa nhóm bếp củi, vừa kéo tấm khăn quấn cổ lên cao hơn. Hơi nước từ nồi hấp phả ra, tạo thành một lớp sương mỏng ngay trước mặt.

“Ừ, sáng nay ông nhà tôi còn ho sù sụ. Mà thôi, thời tiết Bắc Kinh xưa giờ vẫn vậy, có gì lạ đâu!” Bà chủ tiệm rau kế bên vừa sắp xếp lại rổ cải thảo, vừa cười xòa.

Họ trò chuyện vài câu quen thuộc, giọng đều đều như những buổi sáng đã lặp lại hàng ngàn lần trước đó. Một ông cụ đạp xe ngang qua, chậm rãi chào hỏi:

“Nay trời chuyển lạnh mà mở hàng sớm vậy!”

“Chuyện thường mà…”

Mọi thứ vẫn quen thuộc, ấm cúng, tưởng chừng như không gì có thể khuấy động được. Nhưng chỉ vài phút sau, bầu không khí ấy bị xé toạc. Không ai trong số họ có thể ngờ rằng bình minh hôm nay là khởi đầu cho một ngày mà Bắc Kinh sẽ không bao giờ quên.

5 giờ 51 phút…

ẦM!

Một luồng sáng trắng rực rỡ bất ngờ xé ngang bầu trời phía Đông, chỉ kéo dài chưa đến một giây nhưng đủ để mọi ánh mắt đều giật mình quay lại. Ngay sau đó là một tiếng nổ đinh tai nhức óc, rung chuyển cả mặt đất.

Khói đen bốc cao phía xa, hướng về phía quận Hải Điến, nơi đặt nhiều viện nghiên cứu lớn của đất nước. Người dân hốt hoảng, nhiều người giật mình hét lên kinh hãi. Một người đàn ông chở hàng phanh gấp khiến xe đổ nghiêng, hắn loạng choạng ngã xuống mặt đường, còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra.

Một bà lão tay run run, nắm lấy vai người đứng cạnh hỏi: “Chuyện... chuyện gì vậy?”

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía đám khói đang lớn dần ở cuối chân trời. Nhiều người vội rút điện thoại ra quay phim, phát trực tiếp hoặc gọi điện cho người thân hỏi thăm tình hình.

6 giờ 21 phút sáng.

Ba mươi phút sau, Bắc Kinh không còn là thành phố yên bình thường ngày nữa. Tiếng còi hú xé gió vang rền từng hồi. Từng đoàn xe cứu hỏa, cảnh sát và cứu thương nối đuôi nhau lao vun vút qua các tuyến đường hướng về quận Hải Điến.

Những chiếc phi hành khí không người lái của cảnh sát bay là là trên không, quét camera giám sát từ trên cao. Hệ thống giao thông lập tức được chuyển sang chế độ khẩn cấp, các tuyến đường chính bị phong tỏa bằng hàng rào thép và xe tuần tra. Đèn báo khẩn đỏ nhấp nháy không ngớt.

Tại hiện trường, khói đen đặc cuộn lên từ đống đổ nát của một tòa nhà nghiên cứu, vốn từng là cơ sở bảo mật cao thuộc khu công nghệ Bắc Kinh. Không ai biết chuyện gì đã xảy ra. Chỉ biết rằng, tiếng nổ ban đầu vang lên như một cơn địa chấn nhỏ, khiến cửa kính trong phạm vi hàng trăm mét nổ tung, hệ thống báo động rú lên điên loạn.

“Đội 3! Tiếp cận

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip