ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 303: Thế Hệ “1” (2)

Specter chỉ hờ hững gật đầu, y đáp bằng giọng đều đều: “Nhanh. Mượt. Nhưng rất nặng đầu. Nếu tâm không vững thì dễ loạn ý thức.”

Karit thì khác, ánh mắt hắn ánh lên vẻ điên dại không che giấu, hắn cười khùng khục: “Cảm giác như tôi trở thành vị thần trên chiến trường vậy. Đấm một cái là kẻ địch nát bét. Bọn chúng chẳng khác gì côn trùng, thích thì bóp nát, không thì dẫm qua.”

Vài đội viên rùng mình vì lời miêu tả đó, nhưng đó là sự rùng mình vì khao khát khi liên tưởng đến việc bản thân được sử dụng bộ giáp.

Trong khi đó, Ronan không để ý đến sự náo động, hắn lặng lẽ tiến về bàn điều khiển nơi Edward Kane đang đứng. Hắn đặt thiết bị lưu trữ và tập tài liệu lên mặt bàn:

“Dữ liệu. Mọi hạng mục đều theo kế hoạch.” Ronan ngắn gọn nói.

Edward không nhận ngay, chỉ cười rồi vẫy tay nhẹ: “Không cần báo cáo. Ở đây chúng tôi đã thấy hết rồi. Làm tốt lắm.”

Ngay lập tức, đội hỗ trợ kỹ thuật tiến lại. Các khớp nối trên giáp bắt đầu được tháo mở, từng phần áo giáp nặng nề được gỡ bỏ, cơ thể họ dần lộ ra dưới lớp kim loại đen dày đặc.

Ngay khoảnh khắc khung liên kết thần kinh của bộ giáp cuối cùng được tháo ra, ba người gần như cùng lúc loạng choạng rồi quỵ xuống. Specter nôn thốc lên sàn. Karit ôm đầu rên rỉ như bị động kinh nhẹ. Ronan thì gập người, một tay chống lên tường, nôn khan dữ dội.

Mọi người trong phòng không kịp phản ứng vì sự việc quá đột ngột. Một kỹ thuật viên vội vàng tiến lên tiêm cho họ một liều thuốc, mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp:

“Không sao đâu, đây là phản ứng bình thường. Triệu chứng này gọi là quá tải thần kinh. Sau khi cường ép thần kinh xử lý tín hiệu ở tốc độ gấp bốn đến năm lần bình thường, cơ thể sẽ phản ứng như thể bị say xe cấp độ nặng. Chưa kể hệ thống liên kết ý thức cục bộ cũng gây áp lực lớn lên não bộ.”

Một đội viên khẽ hỏi nhỏ: “Có cách khắc phục không?”

Kỹ thuật viên nhún vai: “Với nhân viên thế hệ 1, đây là giới hạn có thể luyện tập và dùng thuốc để cải thiện. Nhưng thế hệ 2 thì khác, họ đã thích nghi hoàn toàn.”

Lời nói ấy khiến Ronan dù đang khó chịu cũng phải ngẩng đầu, ánh mắt hắn tối sầm lại.

“Nhân viên thế hệ 1…”

Cụm từ “thế hệ 1” vang lên trong đầu hắn như một lời phán xét. Một định danh cũ kỹ, lỗi thời. Một kẻ tiên phong, nhưng sắp bị thay thế.

Ronan im lặng. Dù dạ dày đang quặn lên từng hồi nhưng vẫn không thể ngăn cản ý nghĩ lạnh như thép lướt qua tâm trí hắn:

“Phải nhanh chóng xong nhiệm vụ này... rồi trở lại trụ sở chính. Ta phải tận mắt xem cái gọi là ‘thế hệ 2’ rốt cuộc là thứ gì...”

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip