Chương 328: Mệt Hết Cả Chó
"Được rồi, nhóc... tới lượt mày."
Ema thở hổn hển, bàn tay lấm lem máu nhẹ nhàng nâng chân sau của 235 lên. Con Collie run bần bật vì đau đớn, nhưng nó không phát ra bất kỳ tiếng tru hay rên rỉ nào. Nó chỉ khẽ cụp tai, cúi đầu, đôi mắt đen láy nhìn nàng như thể sợ rằng tiếng kêu của mình sẽ khiến nàng thêm mệt mỏi.
Dù gương mặt loang lổ máu và đất cát, ánh mắt nó vẫn sáng lên một cách kỳ lạ — ánh sáng của sự tin tưởng, của một thứ gì đó gần như... con người.
Ema cắn răng, xé phần vải còn sạch trên chiếc áo blouse rách nát để băng bó vết thương. Đó là một vết cào sâu, có lẽ do mảnh kính hoặc kim loại gây ra khi 235 bới tìm đường trong đống đổ nát.
"Không có kháng sinh cho mày rồi."
Nàng lẩm bẩm, mắt không rời vết thương đang rỉ máu.
"Ta đã dùng hết cho chính mình... nhưng ít nhất cũng phải băng lại. Được chứ?"
235 cúi đầu, liếm nhẹ lên mu bàn tay nàng như một lời cảm ơn ngắn ngủi, không chút vội vã. Ema bật cười, giọng điệu đã cạn kiệt hơi sức:
"Ừ, ta xem như mày đã đồng ý."
Khi xong xuôi, nàng chống tay vào tường, cố gắng đứng dậy. Động tác của nàng chậm chạp và vụng về như một con rối rách. Mỗi bước đi là một sự hành xác, nơi cơn đau từ cái chân phải bị nẹp tạm thời dội lên từng đợt sóng âm ỉ.
235 đi cạnh nàng, lặng lẽ nhưng không rời nửa bước. Có lúc nó bước lên trước vài nhịp, ngoái đầu lại kiểm tra xem nàng có theo kịp hay không. Đôi tai nó cụp về phía sau, dường như đang lắng nghe cả nhịp thở của nàng.
Đến một ngã ba tối tăm, nó dừng lại. Nó quay đầu nhìn nàng, rồi ngậm lấy tay áo nàng kéo nhẹ về phía bên trái.
"Bên đó à?"
235 gật đầu. Đó là một cái gật đầu thực sự, không phải phản xạ tự nhiên mà là một hành vi có ý thức. Có vẻ như nó biết rõ mình đang làm gì.
Ema cau mày, nhìn theo hướng nó chỉ:
"Mày nhớ lối này sao?"
Con Collie lại trao cho nàng một cái nhìn sâu thẳm, sắc sảo đến bất ngờ. Sau đó, nó quay đầu đi tiếp, từng bước vô cùng cẩn trọng.
Nàng chợt nhớ lại những lần thử nghiệm trước đây, những bài kiểm tra hành vi với mê cung và tín hiệu. 235 từng chỉ là một con số vô nghĩa giữa hàng trăm mẫu thử. Vậy mà giờ đây, trong mê cung đổ nát này, chính nó lại trở thành một bản đồ sống. Phải chăng nó đủ thông minh để nhận ra rằng, việc hoàn thành bài kiểm tra cũng đồng nghĩa với việc phải đối mặt với thí nghiệm tiếp theo?
Đang lan man với những suy đoán, từ xa bỗng vang lên một âm thanh kim loại loảng xoảng. Cả hai lập tức khựng lại.
235 quay ngoắt người, rúc sát vào chân nàng, toàn thân căng cứng. Tai nó cụp sát đầu, mắt mở to không chớp, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ nhỏ — không phải để đe dọa, mà là để cảnh báo.
Ema cũng dần nghe thấy tiếng kéo lê chậm rãi, nặng nề... cùng một âm thanh rít khẽ, như hơi thở tràn qua kẽ răng nứt nẻ. Đó không phải là con người.
Nàng siết chặt thanh sắt trong tay. Đôi tay nàng run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì đã mất máu quá nhiều.
235 cúi sát đầu xuống đất, lưng cong lại, bất động như đá. Đôi mắt nó dõi theo ngã rẽ như một lính trinh sát thực thụ. Một sinh vật lướt ngang qua. Lưng nó gù xuống, lớp da cháy xém nứt nẻ, thân thể loang lổ những mảng kim loại cấy ghép. Nó dừng lại, đánh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền