ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 329: Mệt Hết Cả Chó (2)

Vậy nên, nó cần một con người. Không cần quá giỏi, không cần là lính đặc nhiệm, chỉ cần không gặp là giết nó hoặc bị điên là được. Vì thế nó đã hì hục đào bới, lật tung các ngóc ngách để tìm một người đồng hành.

Và rồi... nó đào được Ema. Một kẻ gầy nhẳng, máu me be bét, thần sắc như thể đang tranh giải

"Người sắp chết của năm"

.

Định mệnh trêu ngươi. Nó nhìn nàng mà suýt nữa tru lên vì sốc. Tại sao số nó lại xui xẻo đến thế? Đang yên lành làm chó nhà giàu, ăn thịt sạch ngủ giường mềm, bỗng nhiên bị bắt làm vật thí nghiệm. Vừa thoát khỏi xiềng xích thì căn cứ nổ tung. Trong hàng trăm người, nó không tìm thấy kỹ sư hay gã đàn ông khỏe mạnh nào, lại vớ đúng một Ema — một phế nhân có xu hướng đi đứng như sắp lao vào máy xay sinh tố, một "nữ hoàng té ngã" vấp ba lần trên cùng một đoạn hành lang dài bốn mét.

Làm chó thật chẳng sướng ích gì. Cái con người này thậm chí còn định đi vào phòng chứa khí gas chỉ vì cái biển cảnh báo bị rơi. Thậm chí nó phải lao ra cản nàng giẫm vào dây điện to tướng. Nhiều lúc nó chỉ muốn hỏi:

"Tôi có được phép đổi bạn đồng hành không?"

Nhưng... nó không thể ghét Ema. Vì dù nàng có hậu đậu, nàng là người duy nhất từng đối xử tốt với nó, nhìn nó như một người bạn thay vì vật thí nghiệm.

Ngốc còn hơn ác. Vậy nên nó chọn đi theo, chống lưng và cứu nguy cho nàng, dù mệt hết cả chó.

Giờ đây, phế nhân ấy lại dẫn nó quay về nơi khủng khiếp nhất trong ký ức với một câu nói nhẹ tựa gió bay:

"Không sao đâu. Ta biết... nơi này từng khiến mày đau. Nhưng tin ta đi..."

Tin nàng? Tin một người từng chọc kim tiêm ngược chiều mạch máu? Tin một kẻ vừa bước qua cửa đã đụng đầu vào ống dẫn khí? Miệng thì nói hay, nhưng thân thể thì rách rưới như cái giẻ lau sàn.

Nó đứng đó, mặt cứng như tượng, đuôi cụp xuống theo bản năng. Nhưng rồi nó lại hít sâu, lết từng bước vào trong.

"Giỏi lắm, 235. Mày tốt hơn bất kỳ ai ta từng biết."

Nơi này hiện tại giống như một nhà kho bị nguyền rủa, nhưng nó vẫn tìm được chút thức ăn thí nghiệm. Mùi vị rất kinh khủng, nhưng ít nhất cũng chống được đói. Ema cười, nói rằng nàng sẽ ăn bất cứ thứ gì còn ăn được.

235 im lặng làm một con

"chó đa năng"

, vừa canh gác vừa nhặt đồ. Ema mừng rỡ khi tìm thấy bộ dụng cụ phẫu thuật và morphine. Một khoảnh khắc yên bình hiếm hoi... và thường thì nó không kéo dài.

Tai 235 dựng đứng lên. Nó nghe thấy một tiếng động rất nhỏ, như tiếng móng tay cào vào trần nhà. Áp lực không khí chùng xuống, mùi ozone khét lẹt luồn vào mũi. Trực giác của nó đang nhảy loạn. Đối phương không phải quái vật, cũng chẳng phải người. Thứ này là...

Nó quay đầu về phía cửa, cảm giác như có thứ gì đó đang trườn trên trần nhà dõi theo.

"Gì thế?" Ema hỏi.

Nó rên khẽ, run rẩy nhìn vào khoảng không. Ema nhìn theo nhưng chẳng thấy gì cả.

"Không có ai cả... chỉ là mày hoảng quá thôi đúng không?"

Không, nàng hiểu sai rồi. Nó không hoảng, nó đang cầu nguyện.

Rồi chuyện gì đến cũng đến. Đèn trần chớp tắt một cái. Một tiếng "xẹt" vang lên như trời giáng roi điện. Luồng điện trắng xanh từ trần nhà lao xuống như sét đánh.

Ema chưa kịp thốt lên lời nào đã đổ sập xuống như bao gạo mục. Mắt nàng trợn trừng rồi lịm đi. 235 nhìn nàng ngã xuống, chỉ biết nhắm mắt cắn răng chấp

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip