ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 332: (2)

Không có người dẫn đầu theo kiểu mệnh lệnh như Quân sự, cũng không tụ tập ngẫu hứng như Công nghệ. Dáng người họ gọn gàng, phong cách ăn mặc tối giản nhưng tinh tế, từng nếp gấp đều có chủ đích. Biểu cảm điềm đạm, từng cái gật đầu hay lời chào đều mang cảm giác như đã được luyện tập qua cả trăm lần.

Họ chỉ lặng lẽ quan sát. Dù không ai nói ra, nhưng rõ ràng cả nhóm đang đi theo một người — một chàng trai với phong thái quý tộc hiện đại, cử chỉ tao nhã đến mức khiến người ta cảm giác như đang xem một buổi dạ tiệc chính trị thay vì lễ nhập học.

Y mang quốc tịch nước ngoài, mái tóc sáng màu được chải gọn ra sau, khoác chiếc áo dài màu be nhạt đậm chất châu Âu cũ. Trên cổ áo y là huy hiệu nhỏ của Học viện Hành chính, ba vòng tròn lồng vào nhau như mô hình hệ thống quản trị.

— Xin thứ lỗi vì đã chen ngang. — Y cất giọng, nhẹ như gió xuân nhưng không thiếu trọng lượng. — Ta là Brain Laurent, được các bạn trong học viện tin tưởng làm người đại diện tạm thời. Một lời chào đến cả hai bên.

Y cúi nhẹ người, một cái cúi vừa đủ lịch thiệp nhưng không quá khiêm nhường. Đôi mắt xám tro quét qua từng người như đang đọc hồ sơ, nhưng không ai cảm thấy bị xâm phạm.

— Có vẻ như mỗi học viện đều đã sẵn sàng. Vậy, chúng ta cùng tiến vào chứ?

Không ai phản đối. Giọng nói ấy, nụ cười ấy không áp đặt nhưng đầy trọng lượng. Brain quay sang nhóm Quân sự, gật đầu với một nam sinh to lớn mang biểu tượng đội trưởng trên vai. Họ nhìn nhau như hai người chơi cờ đang chào trước ván đấu, đầy tôn trọng nhưng tuyệt đối không dễ dãi.

Cả nhóm Công nghệ lẫn Quân sự đều khẽ gật đầu. Kể cả những người quen ra lệnh cũng không tìm thấy lý do gì để từ chối lời mời ấy. Thế nhưng đúng lúc đó, ánh mắt của y khẽ chuyển hướng. Chỉ trong một tích tắc, Brain liếc nhìn về phía Trần Kiệt. Không lâu, không rõ ràng, nhưng trong giây phút ấy, nụ cười của y khẽ thay đổi — một chút tinh nghịch, một chút giễu cợt, hay có lẽ y biết nhiều hơn mức cần thiết.

Không ai hiểu ý nghĩa của nó là gì. Chỉ thấy Trần Kiệt hơi nhướng mày. Trong khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, có gì đó rất giống một lời chào giữa hai kẻ cùng nắm giữ bí mật.

Nhưng không ai nhắc đến. Brain chỉ nhẹ nhàng gật đầu rồi quay đi, dẫn đoàn của mình tiến vào khán phòng với tác phong chuẩn mực.

Bầu không khí trong khán phòng giờ đây đã đủ đầy. Ba học viện, ba luồng khí chất khác nhau, nhưng đều mang một điểm chung không thể chối cãi: đây không phải những học sinh bình thường. Đây là những người sẽ đứng ở trung tâm quyền lực mới, những người không chỉ học mà còn định hình lại tương lai.

Âm nhạc trong khán phòng dần chuyển từ giai điệu trang trọng sang nhạc nền nhẹ nhàng. Cả không gian như được lập trình lại cho phù hợp với trạng thái tiếp khách. Không khí ấm lên, ly rượu vang lấp lánh dưới ánh đèn chùm pha lê, những khay thức ăn được robot phục vụ tận nơi.

Lữ Cha cầm một đĩa nhỏ với thứ gì đó không rõ tên, nhìn như mousse trứng nhưng vị lại như đang cố bắt chước món phở bò.

— Vị kỳ lạ quá. — Hắn nhăn mặt. — Cứ như súp pha cà phê vậy, giờ thì ta hiểu cảm giác của mấy người Ý rồi.

— Ít nhất là vẫn còn ăn được. — Émile nhún vai, miệng đang nhai thứ gì đó. — Ta từng ăn một món

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip