Chương 39: Hy Vọng Tái Sinh
Bầu không khí trong căn phòng bệnh giờ đây đã bớt phần căng thẳng. Vị bác sĩ trưởng cẩn thận kiểm tra tình trạng của ông Lâm, đôi mắt giàu kinh nghiệm dán chặt vào màn hình các thiết bị theo dõi.
"Nhịp tim ổn định ở mức 72 nhịp/phút."
"Nồng độ oxy trong máu tăng từ 80% lên 97%."
"Chức năng phổi từ trạng thái suy hô hấp nghiêm trọng đang dần trở lại mức bình thường, dung tích hô hấp tăng lên đáng kể."
Xem qua các thông số, bác sĩ trưởng không khỏi thốt lên:
"Chuyện này thật thần kỳ."
Thậm chí, những dấu hiệu đặc trưng của bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính cũng đang dần chuyển biến tốt hơn, đây vốn là điều mà y học hiện đại chưa thể điều trị triệt để.
Vị bác sĩ đặt ống nghe xuống, gương mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc. Cả đời hành y, đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến một sự hồi phục thần tốc đến vậy. Dường như điều không tưởng đã trở thành hiện thực ngay trước mắt.
Lúc này, Lâm Chấn Vương bước đến, ánh mắt đầy mong chờ xen lẫn lo lắng:
"Bác sĩ... tình trạng của cha tôi thế nào rồi?"
Bác sĩ trưởng nhìn thẳng vào Lâm Chấn Vương, giọng điệu đầy phấn khởi:
"Tình trạng của ông Lâm đang tiến triển rất tốt. Nếu mọi thứ tiếp tục thuận lợi như thế này... có lẽ không bao lâu nữa ông ấy sẽ tỉnh lại."
Lâm Chấn Vương nghe xong liền muốn bật khóc vì hạnh phúc, y siết chặt hai tay để giữ bình tĩnh nhưng khóe mắt đã sớm ngấn nước.
Không lâu sau, cánh cửa phòng VIP lại một lần nữa mở ra. Sáu vị bác sĩ khác bước vào, bao gồm cả bác sĩ phẫu thuật chính phụ trách ca mổ sắp tới của ông Lâm. Tất cả đều tìm đến ngay sau khi nghe tin về sự chuyển biến kỳ diệu này.
Họ lần lượt kiểm tra bệnh nhân, xem xét thông số y tế, ánh mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên xen lẫn khâm phục. Cả nhóm không khỏi trầm trồ trước những dấu hiệu cải thiện vượt xa mong đợi.
Vị bác sĩ phẫu thuật chính, người có nhiều năm kinh nghiệm, không kìm được thắc mắc mà quay sang hỏi bác sĩ trưởng:
"Chuyện gì đã xảy ra ở đây? Làm sao bệnh nhân có thể hồi phục nhanh như vậy?"
Bác sĩ trưởng hít sâu một hơi, chậm rãi kể lại toàn bộ sự việc, từ lúc Trần An và Tiến sĩ Viktor xuất hiện, cho đến khi họ tiêm hai loại thuốc lạ vào người ông Lâm.
Ngay lúc ấy, Giám đốc bệnh viện Hà Văn Kiệt bước vào. Đó là một người đàn ông trung niên khoảng chừng năm mươi tuổi, vóc dáng cao gầy nhưng toát lên vẻ cương nghị, điềm tĩnh và đầy quyền uy. Gương mặt ông khắc khổ vì những năm tháng lăn lộn trong nghề y, nhưng đôi mắt vẫn sáng lên sự sắc bén của một người từng trải.
Nghe xong câu chuyện, ông không giấu nổi vẻ ngạc nhiên, thậm chí có phần hoài nghi. Là người có thâm niên, ông hiểu rõ rằng những cải thiện như vậy gần như là không thể nếu chỉ dùng các loại thuốc thông thường.
Giám đốc Hà tiến đến bàn làm việc, nơi Trần An và Tiến sĩ Viktor đang trao đổi nhỏ bằng tiếng Nga. Ông khẽ gật đầu chào, rồi lịch sự lên tiếng:
"Tôi nghe nói thiếu niên này biết tiếng Nga. Có thể giúp tôi phiên dịch một chút không?"
Trần An mỉm cười nhẹ, đáp lời:
"Dĩ nhiên rồi, Giám đốc Hà."
Sau khi giới thiệu bản thân, Giám đốc Hà không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề:
"Thưa Tiến sĩ Viktor, nếu ngài không phiền, liệu tôi có thể được biết loại thuốc nào đã giúp bệnh nhân hồi phục nhanh chóng như vậy không? Với tình trạng ban đầu của ông Lâm, đây quả là một điều không tưởng trong y học hiện đại."
Tiến sĩ Viktor trầm ngâm giây lát rồi trả lời thông qua sự phiên dịch của Trần An:
"Đó là hai loại hợp chất sinh học vẫn đang trong quá trình nghiên cứu. Chúng tôi chỉ sử dụng trong trường hợp khẩn cấp khi có sự đồng ý của người thân bệnh nhân."
Giám đốc Hà có phần nôn nóng muốn biết công dụng của loại thuốc lạ kia, nhưng ông vẫn giữ thái độ kính trọng với Viktor:
"Thưa Tiến sĩ, tác dụng cụ thể của chúng là gì?"
Viktor bình thản đáp:
"Chúng hỗ trợ lưu thông máu, tăng cường khả năng tái tạo mô và thúc đẩy phục hồi tự nhiên của cơ thể. Tuy nhiên, đây cũng chỉ là biện pháp tạm thời."
Giám đốc Hà nhướng mày, rõ ràng không tin rằng chỉ với những công dụng đơn giản như vậy mà có thể đạt được kết quả thần kỳ đến thế. Nhưng là người tinh ý, ông không muốn đào sâu thêm. Ông chậm rãi rút danh thiếp cá nhân từ túi áo, đưa cho Tiến sĩ Viktor:
"Tôi hiểu loại thuốc này vẫn đang trong quá trình nghiên cứu. Nhưng khi nào ngài hoàn thiện và có ý định thương mại hóa, xin hãy liên lạc với tôi."
Ông cúi người nhẹ, một hành động thể hiện sự tôn trọng sâu sắc dù bản thân là bậc tiền bối. Trần An và Viktor trao đổi ánh mắt, khẽ gật đầu cảm ơn.
Giám đốc Hà quay bước rời khỏi phòng, không quên liếc nhìn bệnh nhân Lâm Minh lần cuối, trong lòng vẫn không thôi suy tư về thứ dược chất kỳ diệu kia.
Bên trong phòng VIP, tiếng máy đo nhịp tim vẫn vang lên đều đặn. Ông Lâm tuy vẫn còn hôn mê, nhưng trên gương mặt đã ánh lên sức sống. Một tia sáng tưởng chừng đã tắt lịm, nay lại được thắp sáng trở lại.
Phía ngoài cổng bệnh viện, trợ lý Alexei đang đậu xe chờ sẵn. Bầu trời đã chuyển dần sang sắc đen thẳm, nhưng một tia hy vọng nhỏ bé vừa lóe lên đã xua tan đi phần nào sự u tối.
Lâm Chấn Vương bước ra cùng Trần An và vị tiến sĩ, trên khuôn mặt y giờ đây là một biểu cảm phức tạp, đan xen giữa sự nhẹ nhõm và niềm xúc động sâu sắc. Bất chợt, không thể kiểm soát được cảm xúc dồn nén, Chấn Vương dang tay ôm chặt lấy Trần An. Đó là một cái ôm mạnh mẽ, tràn đầy cảm giác giải thoát, như thể y vừa rũ bỏ được gánh nặng đè nén suốt bấy lâu.
Trong cái ôm ấy còn chứa đựng cả lòng biết ơn sâu sắc không thể diễn tả bằng lời.
"Cảm ơn... Cảm ơn người anh em rất nhiều..." Giọng y khàn đi, run rẩy nhưng ngập tràn chân thành.
Trần An dù bất ngờ trước hành động này nhưng vẫn khẽ vỗ nhẹ vào vai đối phương, nở nụ cười thoải mái:
"Anh Vương, anh ôm chặt quá làm tôi nghẹt thở rồi."
Chấn Vương sững người, như vừa bừng tỉnh khỏi cơn mê cảm xúc. Y vội buông tay, lùi lại vài bước, khuôn mặt thoáng nét ngượng ngùng:
"Xin lỗi... tôi quá xúc động."
Y cúi đầu, bàn tay siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch:
"Tôi nợ người anh em và gia đình quá nhiều. Từ chuyện cha người anh em cứu cha tôi trong nhà kho hôm qua, đến việc hôm nay lại cứu ông ấy thêm lần nữa... Cả đời này, tôi không biết phải trả ơn thế nào cho hết."
Trần An mỉm cười, ánh mắt hướng về nơi xa xăm:
"Không có gì đâu. Có thể đây là trùng hợp, hoặc cũng có thể là sự sắp đặt của định mệnh."
Câu nói khiến Lâm Chấn Vương như bừng tỉnh, nét mặt trở nên nghiêm nghị. Y nhìn Trần An với ánh mắt kiên định, dường như muốn khắc sâu từng lời:
"Nếu người anh em cần tôi làm bất cứ điều gì, dù nguy hiểm đến đâu... tôi cũng sẵn lòng. Ít nhất, hãy để tôi chi trả tiền thuốc, tôi biết chắc chắn nó không hề rẻ."