ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 38: Hy Vọng (2)

Lâm Chấn Vương đứng bên cạnh, lòng như lửa đốt. Vị bác sĩ trưởng khoa đứng đó, thấy cảnh này thì lấy làm thắc mắc, khẽ hỏi Chấn Vương:

— Anh Vương, làm cách nào mà anh mời được Tiến sĩ Viktor đến đây vậy?

Lâm Chấn Vương ngạc nhiên hỏi ngược lại:

— Bác sĩ, ông cũng quen biết Tiến sĩ Viktor sao?

Vị bác sĩ nhướng mày đầy kinh ngạc:

— Anh thực sự không biết ông ấy? Đó là một trong những nhà khoa học hàng đầu thế giới trong lĩnh vực sinh học và y dược. Thậm chí trong sách giáo khoa của trường đại học y dược đều có tên của vị tiến sĩ này. Sự hiện diện của ông ấy ở đây thật sự là điều không tưởng.

Nói rồi, bác sĩ trưởng khoa nhanh chóng mở điện thoại tìm kiếm thông tin. Khi những thành tựu nổi bật của Viktor hiện lên, Lâm Chấn Vương sững người, lòng dấy lên niềm hy vọng mãnh liệt. Y thầm quyết tâm, dù lần này có thành công hay không, y vẫn nợ Trần An một ân tình lớn.

Sau một lúc nghiên cứu kỹ lưỡng, Viktor và Trần An cùng thở dài, ánh mắt có phần nặng trĩu. Lâm Chấn Vương thấy vậy thì tim như rơi xuống vực thẳm. Nhưng ngay khi y định lên tiếng hỏi, Trần An đã nói trước:

— Tin tốt là chúng tôi có thể cứu được bác Lâm... thậm chí sẽ không để lại di chứng sau khi chữa trị.

Lâm Chấn Vương suýt nữa thì bật dậy vì vui mừng tột độ. Nhưng như bị dội một gáo nước lạnh, y khựng lại khi nghe câu nói tiếp theo:

— Nhưng không phải là ngay bây giờ. Ít nhất cần hai đến ba ngày nữa để chuẩn bị... Tình trạng của ông ấy nặng hơn tôi tưởng.

Gương mặt Lâm Chấn Vương tái đi, đôi chân như muốn khuỵu xuống:

— Hai... ba ngày? Nhưng bác sĩ trưởng khoa nói càng để lâu thì tình trạng của cha tôi sẽ càng tệ hơn...

Trần An đặt tay lên vai y, giọng nói đầy nghiêm túc nhưng cũng mang theo sự trấn an:

— Không sao, may mắn là Tiến sĩ Viktor hiện đang mang theo hai loại hợp chất thí nghiệm, có thể cải thiện tình trạng của bác Lâm tạm thời. Nếu anh đồng ý, tôi sẽ tiêm cho ông ấy ngay bây giờ.

Không chút chần chừ, Lâm Chấn Vương gật đầu quả quyết:

— Được, cậu dùng ngay đi... Tôi sẽ chịu mọi rủi ro.

Trần An vốn nghĩ Chấn Vương sẽ do dự, không ngờ đối phương lại quyết đoán như vậy. Quả không hổ danh là một trong những cố vấn cấp cao của Thánh Địa Khải Hoàn sau này.

Hắn mở chiếc vali đen mang theo bên mình, bên trong là hai ống thuốc sinh học màu xanh nhạt mang tên BioAdaptin-X và NanoCatalyst, cùng một súng tiêm áp suất cao. Tiến sĩ Viktor và Trần An nhanh chóng điều chỉnh liều lượng.

NanoCatalyst ngoài khả năng đảm bảo tính hiệu quả tối ưu cho ProtoVita khi đi vào tế bào, còn giúp hỗ trợ lưu thông máu và tối ưu hóa khả năng hấp thụ oxy. Trong khi đó, BioAdaptin-X hỗ trợ tái tạo mô cơ và phục hồi các mô liên kết bị tổn thương.

— Bắt đầu tiêm.

Một âm thanh nhỏ vang lên khi dung dịch sinh học được đưa trực tiếp vào động mạch chủ của Lâm Minh. Trong khoảnh khắc căng thẳng ấy, tất cả mọi người như nín thở dõi theo màn hình y tế.

Các chỉ số sinh tồn trên máy theo dõi chậm rãi thay đổi. Nhịp tim từ yếu ớt bắt đầu đập đều đặn hơn, sắc mặt tái xanh dần chuyển sang hồng hào. Làn da mất sức sống cũng bắt đầu lấy lại màu sắc tự nhiên.

Bác sĩ trưởng khoa sững sờ trước sự thay đổi thần tốc này. Lâm Chấn Vương đứng đó không nói nên lời, đôi mắt rưng rưng vì xúc động.

Trần An hạ tay xuống, khẽ gật đầu với Viktor. Mọi thứ đã đi đúng hướng.

Trong phòng bệnh giờ đây chỉ còn tiếng máy theo dõi nhịp tim vang lên nhịp nhàng, báo hiệu một tia sáng le lói giữa cơn bão tuyệt vọng. Lâm Chấn Vương đứng bất động nhìn cha mình đã thở đều hơn. Dù biết đây chỉ là biện pháp tạm thời, nhưng với y, đó chính là ánh sáng của hy vọng... và y sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc này.