ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 41: Mày Điên Rồi

Cánh cửa chính vừa mở ra, Trần An bước vào nhà, không khí ấm áp quen thuộc lập tức bao bọc lấy hắn. Nhưng ngay sau đó, tiếng của Lý Nguyệt và Trần Kiệt từ phòng khách vang lên, xen lẫn giữa sự hoảng hốt và kinh ngạc, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi tối.

“Hai trăm mười bảy tỷ năm trăm triệu! Sau khi trừ thuế mà vẫn còn nhiều như vậy sao?” Giọng của mẫu thân hắn run rẩy, dường như không thể tin vào con số khổng lồ hiện ra trước mắt.

Trần An đặt chiếc vali xuống, khẽ mỉm cười: “Con về rồi.”

Chưa kịp cởi giày, hắn đã thấy Trần Kiệt lao ra. Đôi mắt thiếu niên sáng bừng như ngọn đèn, khuôn mặt non nớt đỏ bừng vì phấn khích: “Anh hai! Anh biết gì chưa? Cha trúng số rồi! Hai trăm mười bảy tỷ lận đó! Nhà chúng ta... giàu to rồi!”

Đứa nhỏ như muốn nhảy cẫng lên, niềm vui sướng tràn trề không chút che giấu. Trần An khẽ xoa đầu em trai, giọng điệu mang theo vài phần hài hước: “Anh biết rồi... Nhưng em vui mừng như vậy làm gì, tiền đó đâu phải của em.”

Trần Kiệt ngẩn người, lập tức đỏ mặt phản bác: “Thì... thì cũng là tiền của gia đình mình mà!”

Trần An cười khẽ, không trêu chọc thêm nữa mà bước vào phòng khách. Ở đó, Lý Nguyệt vẫn ngồi thẫn thờ bên cạnh phu quân là Trần Dương. Khác với sự ngỡ ngàng của thê tử, Trần Dương vẫn trầm ổn uống trà, nét mặt điềm tĩnh như thể con số trăm tỷ kia chỉ là mây khói hư vô.

Sau khi mọi người đã ngồi vào bàn ăn, Trần Dương nghiêm giọng, ánh mắt sắc bén quét qua từng người: “Chuyện trúng số này, từ nay về sau tuyệt đối không ai được tiết lộ ra ngoài. Đây là bí mật lớn nhất của gia đình ta, rõ chưa? Chúng ta vẫn phải sinh hoạt như bình thường. Nếu để lộ ra, phiền toái kéo đến là chuyện nhỏ, thậm chí còn nguy hiểm đến tính mạng.”

Lời nói của ông tuy nhẹ nhàng nhưng tràn đầy uy quyền, khiến Lý Nguyệt chỉ biết gật đầu lia lịa. Trần Kiệt cũng thu liễm lại, cúi đầu im lặng, rõ ràng đã nhận ra tính nghiêm trọng trong lời dặn của cha. Trần An ngồi bên cạnh quan sát, trong lòng thầm nể phục sự bình tĩnh của Trần Dương.

Sau bữa tối, Trần Dương gọi hắn ra ban công. Bên ngoài gió đêm mát rượi, những chậu cây khẽ lay động dưới ánh trăng mờ ảo. Trần Dương lặng lẽ lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng màu đen, ánh kim loại lấp lánh dưới đèn. Ông đưa nó cho Trần An, trầm giọng nói:

“Trong này là toàn bộ số tiền trúng số, cộng thêm một khoản tiết kiệm riêng cha dành cho con. Đừng nói chuyện này với mẹ con.”

Trần An khựng lại, ánh mắt dao động. Hắn cầm lấy chiếc thẻ, cảm giác trọng lượng của nó dường như nặng hơn rất nhiều so với vẻ ngoài.

“Cha... không cần phải làm vậy đâu.”

Trần Dương vỗ vai hắn, đôi mắt tràn đầy từ ái nhưng ngữ khí vô cùng kiên định: “Cầm lấy. Mật khẩu là ngày tháng năm sinh của con, nhớ đổi lại sau. Số tiền này để con chuẩn bị cho tương lai. Dù có chuyện gì xảy ra, con cũng phải vững vàng.”

Nói đoạn, Trần Dương quay người bước vào nhà. Dáng lưng ông thẳng tắp, vững chãi như một bức tường thành không bao giờ lung lay trước sóng gió cuộc đời. Trần An đứng lặng trong gió đêm, nhìn theo bóng lưng cha khuất dần. Trong lòng hắn dâng lên cảm xúc phức tạp, có kính trọng, có biết ơn và cả một áp lực vô hình mang tên trách nhiệm. Hắn siết chặt chiếc thẻ, đôi mắt ánh lên sự quyết tâm: “Con sẽ không làm cha thất vọng.”

Trong phòng riêng của Trần An.

Cánh cửa khép lại với một tiếng động khẽ khàng, ngăn cách thực tại và những kế hoạch tương lai. Trần An xoay chìa khóa, kiểm tra kỹ lưỡng rồi mới tiến về phía chiếc vali đen trên bàn. Hắn nhập mật khẩu, nắp vali từ từ mở ra, để lộ hai lọ dung dịch màu xanh nhạt đặt ngay ngắn bên trong.

Đây chính là NanoCatalyst và BioAdaptin-X. Tuy chưa thể so sánh với ProtoVita, nhưng ở thời điểm hiện tại, đây là những loại thuốc bổ trợ hàng đầu thế giới. Nhìn biểu cảm của các bác sĩ tại bệnh viện lúc trước, có thể thấy chúng thần kỳ đến mức nào.

BioAdaptin-X là hợp chất protein áp suất sâu, giúp tăng cường tái tạo mô cơ và liên kết, giúp cơ thể chịu đựng được những điều kiện khắc nghiệt. Kết hợp với NanoCatalyst – các hạt nano sinh học tinh vi giúp lưu thông khí huyết, tối ưu hóa hấp thụ oxy. Trần An thay đổi kế hoạch, chế tạo hai thứ này trước một phần là vì ông Lâm, phần khác là để bước đầu cường hóa bản thân.

Trần An lấy ra một khẩu súng tiêm áp suất chuyên dụng, thao tác điêu luyện. Hắn nạp thuốc, hít sâu một hơi rồi nhanh chóng tiêm vào cánh tay. Cảm giác mát lạnh lan tỏa vào tĩnh mạch, một luồng sinh lực mạnh mẽ lập tức chạy dọc cơ thể. Hắn nhếch môi lẩm bẩm: “Hiệu quả vẫn hoàn hảo như vậy.”

Hắn ngả người ra ghế, chờ đợi thuốc phát huy tác dụng. Vài phút sau, cơ thể hắn bắt đầu nóng lên, máu lưu thông mạnh mẽ, từng tế bào như một cỗ máy vừa được kích hoạt công suất tối đa. Trạng thái tỉnh táo và sắc bén này là điều hắn luôn khát khao kể từ khi trọng sinh.

Mười phút sau, khi thuốc đã ngấm hoàn toàn, Trần An mở cuốn sổ tay cũ kỹ chứa đựng những kế hoạch lớn lao. Hắn khởi động máy tính, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Hàng loạt dữ liệu, biểu đồ tràn vào não bộ với tốc độ kinh hoàng.

“Tương lai có thể thay đổi, nhưng hướng đi chính thì không thể sai. Hy vọng những sự kiện lớn không bị ảnh hưởng quá nhiều bởi sự xuất hiện của mình.”

Hắn bắt đầu ghi chép tỉ mỉ:

Sự kiện đồng tiền kỹ thuật số toàn cầu: Do IMF phát hành, giá Bitcoin và Ethereum sẽ tăng phi mã trước khi bị siết chặt. Đây là cơ hội tích lũy tài chính khổng lồ.

Sự trỗi dậy của AI và tự động hóa: Thời kỳ thống trị của các tập đoàn công nghệ.

Biến động giá vàng: Cuối tháng 8, giá vàng sẽ tăng vọt do ảnh hưởng từ cuộc bầu cử tại Mỹ.

Hắn dừng bút, đôi mắt lạnh lùng khi ký ức về thảm họa Mưa Thiên Thạch ùa về. Bóng tối vĩnh cửu, tro bụi núi lửa che khuất mặt trời, cái lạnh khắc nghiệt đã tước đi sinh mạng của hàng triệu người. Hơn 40% dân số thế giới bị xóa sổ. Nếu thực phẩm năng lượng cao được chế tạo sớm hơn, bi kịch đã không thê thảm đến vậy.

“Cần phải chuẩn bị tốt hơn. Dù cha và chú Phong có vị thế, nhưng vẫn chưa đủ. Nếu không có sự hậu thuẫn chính trị, việc xây dựng căn cứ ngầm chỉ là ảo tưởng.”

Hắn ghi thêm vào sổ: Củng cố địa vị cho cha và chú thông qua các vụ án lớn. Hắn cũng tính toán sẽ đến thăm ông nội khi điều chế xong ProtoVita. Sau khi cân nhắc các công nghệ quan trọng như khung xương ngoài Exoskeleton hay pin năng lượng mới, hắn khép cuốn sổ lại.

“Ngày mai, ta sẽ giao thông tin ban đầu cho Chấn Vương. Hy vọng người này không làm ta thất vọng.”

Ở một nơi khác, tại phòng ngủ của Kỳ Thanh.

Nàng nằm trên chiếc giường rộng lớn, ánh đèn ngủ vàng nhạt tỏa ra dịu dàng, nhưng tâm trí nàng lại rối bời. Đôi mắt nàng nhìn trân trân lên trần nhà, hình ảnh của Trần An trong buổi gặp mặt hôm nay cứ hiện lên rõ mồn một.

“Tại sao y lại thay đổi nhiều đến thế?”

Nàng xoay người, kéo chăn che kín ngực, cố ép mình ngừng suy nghĩ nhưng vô ích. Vẻ điềm tĩnh khi y đối thoại với tiến sĩ Viktor bằng tiếng Nga, thần thái tự tin ấy khiến nàng không thể rời mắt. Chỉ mới vài ngày trước, trong mắt nàng, y vẫn còn là một gã khờ ngờ nghệch luôn bám theo mình.

Nàng nhớ lại nụ cười ngại ngùng và ánh mắt lấp lánh của Trần An trước đây, những hành động vụng về từng khiến nàng bật cười. Y từng là một kẻ thất bại, chẳng có gì ngoài sự cố chấp chân thành. Nhưng hôm nay, y lại trở thành tâm điểm, tỏa ra một sức hút bí ẩn. Đặc biệt là khoảnh khắc y ghé sát tai nàng, giọng nói trầm lạnh như lưỡi dao lướt qua da thịt khiến tim nàng khẽ thắt lại.

Kỳ Thanh bật dậy, ôm chặt lấy gối, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ lẫn bực bội: “Mày điên rồi, Kỳ Thanh! Mày đang nghĩ cái quái gì vậy?”

Nàng tự đập nhẹ vào trán để xua tan những ý nghĩ kỳ quặc. Nhưng càng cố quên, hình ảnh về ánh mắt sắc bén và dáng vẻ đầy bí ẩn của y lại càng rõ rệt. Đối với nàng lúc này, Trần An giống như một câu đố phức tạp mà nàng vừa muốn tìm lời giải, lại vừa muốn tránh xa.

Dưới bóng tối bao trùm, trong lòng Kỳ Thanh, một ngọn lửa tò mò đã bắt đầu nhen nhóm, rực cháy khôn nguôi.