ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 42: Khó Tin

Ánh nắng ban mai nhạt nhòa phủ xuống con đường dẫn đến trường đại học Minh Khai. Trần An điều khiển chiếc xe máy cũ kỹ, thân hình khoác áo da, đeo kính râm, duy trì tốc độ vừa phải. Đến bãi đỗ xe, hắn gọn gàng dựng xe rồi tháo kính, gương mặt thanh tú không chút biểu cảm.

Tuy nhiên, việc phải kiên nhẫn xếp hàng chờ gửi xe khiến hắn cảm thấy đôi chút bất tiện.

Đúng lúc ấy, từ phía xa vang lên tiếng cười nói rộn rã. Nhóm trợ thủ của tiến sĩ gồm Kenji, Dimitri, Emma, Natalia cùng Kỳ Thanh đang tiến lại gần. Họ trò chuyện bằng tiếng Anh xen lẫn tiếng Nga, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp sân trường, thu hút không ít ánh nhìn từ các sinh viên xung quanh.

Emma, cô gái nhỏ nhắn có mái tóc vàng uốn lượn, là người đầu tiên phát hiện ra Trần An. Nàng vẫy tay chào, nụ cười tươi tắn rạng rỡ như ánh mặt trời.

"Hey! Anh An!"

Trần An dừng bước, đôi mắt liếc nhẹ qua nhóm người rồi gật đầu đáp lễ. Khi cả nhóm tiến đến gần, hắn lên tiếng chào hỏi bằng tiếng Nga chuẩn xác, giọng điệu trầm ổn:

"Tối qua mọi người nghỉ ngơi có tốt không?"

Dimitri, nam tử với vóc dáng cao lớn cùng gương mặt góc cạnh như tạc tượng, bật cười lớn đáp lời:

"Rất tốt! Nhưng tiểu thư Kỳ Thanh thật khiến chúng tôi kinh ngạc. Ban đầu chúng tôi cứ ngỡ cô ấy chỉ giới thiệu một khách sạn nào đó thôi."

"Ai mà ngờ được, cô ấy lại dẫn cả nhóm đến một căn homestay tuyệt đẹp, lại còn không thu một đồng phí nào!"

Trần An nghiêng đầu, một tia ngạc nhiên thoáng qua đáy mắt:

"Thật vậy sao?"

Kenji mỉm cười điềm tĩnh tiếp lời:

"Hóa ra đó là tài sản của gia đình cô ấy. Vì nơi đó đang để trống nên cô ấy đã mời cả nhóm đến ở lại. Thật sự rất hào phóng."

Nghe vậy, Trần An trầm ngâm một lát. Sự chu đáo của Kỳ Thanh khiến hắn bất giác nhìn nàng kỹ hơn. Bị hắn nhìn chằm chằm, Kỳ Thanh thoáng chút ngại ngùng, nàng vội quay mặt đi chỗ khác, không dám đối diện với ánh mắt ấy.

Emma hào hứng chen vào:

"Cô ấy còn nói sẽ chuẩn bị đồ ăn cho chúng ta vào các bữa chính nữa!"

Kỳ Thanh đứng bên cạnh, vì không hiểu mọi người đang trao đổi điều gì nên nàng nghiêng đầu nhìn Trần An đầy tò mò:

"Anh An, mọi người đang nói gì về em vậy?"

Khóe môi Trần An khẽ nhếch lên, một nụ cười thoáng hiện rồi biến mất. Hắn dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật nhưng vẫn mang theo nét lạnh lùng thường nhật:

"Họ khen em chu đáo, còn nói bọn họ cảm giác như đang được một 'phú bà' bao nuôi vậy."

Kỳ Thanh khựng lại, đôi mắt mở to đầy bối rối. Một rạng mây hồng dâng lên trên gò má, nhưng nàng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:

"Em chỉ muốn giúp đỡ mọi người một chút thôi... Hy vọng không ai cảm thấy bất tiện."

Dứt lời, nàng vội vàng viện cớ có tiết học để rời đi. Thế nhưng bước chân vội vã kia đã bán đứng sự lúng túng trong lòng nàng. Nhịp tim nàng đập nhanh hơn thường lệ, cảm giác như ánh mắt của Trần An vẫn đang dõi theo sau lưng.

Cả nhóm tiến vào phòng thí nghiệm, không khí nhẹ nhàng ban nãy nhanh chóng bị thay thế bởi sự nghiêm túc. Căn phòng nằm sâu trong tòa nhà, ánh đèn trắng lạnh lẽo phản chiếu lên các thiết bị hiện đại. Tiếng máy móc vận hành rì rào mang đến một cảm giác đầy áp lực.

Trần An đứng trước bàn làm việc chính, ánh mắt sắc sảo quét qua từng người. Hắn đặt xấp tài liệu xuống, giọng nói bình thản nhưng uy nghiêm:

"Hôm nay, chúng ta sẽ tổng hợp hai hợp chất mới cho dự án ProtoVita. Một trong số đó là thành phần cốt lõi, vô cùng quan trọng. Ta không mong muốn xuất hiện bất kỳ sai sót nào."

Bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng. Dimitri vốn định nói vài câu bông đùa nhưng nhìn thấy thái độ của hắn liền im bặt, chỉ khẽ vuốt tóc rồi bắt tay vào việc.

Kenji và Dimitri đảm nhận khâu chuẩn bị nguyên liệu thô. Emma cùng Natalia cẩn thận kiểm tra từng thiết bị, đảm bảo không có một lỗi nhỏ nào xảy ra.

Trần An đứng trước bảng công thức, vừa tập trung nghiên cứu tài liệu, vừa lặng lẽ quan sát cộng sự. Hắn không nói nhiều, nhưng uy áp tỏa ra khiến không ai dám lơ là. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng va chạm nhẹ của ống nghiệm và tiếng máy đo rít khẽ. Trần An nhìn ra cửa sổ, ánh sáng ban mai đã nhạt dần dưới những bóng mây mờ, trong lòng hắn, những toan tính cho bước đi tiếp theo đã bắt đầu định hình.

Phòng bệnh VIP - Bệnh viện thành phố

Ánh nắng dịu nhẹ len lỏi qua khung cửa sổ lớn, mang theo không khí yên bình vào gian phòng VIP. Trên giường bệnh, lão giả họ Lâm vẫn nằm bất động, gương mặt tuy còn tiều tụy nhưng sắc da đã hồng hào hơn, nhịp thở cũng dần đều đặn.

Lâm Chấn Vương đứng bên giường, ánh mắt lo âu không rời cha mình. Bên cạnh, vị bác sĩ chính đang cẩn thận thực hiện các bước kiểm tra định kỳ. Chiếc ống nghe đặt lên lồng ngực người bệnh, hòa cùng tiếng "bíp bíp" nhịp nhàng từ các thiết bị giám sát.

Chấn Vương không nén nổi lo lắng, khẩn thiết hỏi:

"Bác sĩ, tình trạng của cha tôi hiện tại thế nào? Có điều gì đáng ngại không?"

Vị bác sĩ khẽ nâng gọng kính, nét mặt lộ vẻ chuyên nghiệp nhưng cũng phảng phất sự kinh ngạc:

"Tình trạng của Lâm lão gia đang hồi phục rất tốt, thậm chí có thể dùng từ thần kỳ để diễn tả. Những phần mô bị tổn thương ở tứ chi đã bắt đầu có dấu hiệu tái tạo. Dù tiến trình diễn ra chậm nhưng nếu cứ đà này, ông ấy hoàn toàn có thể bình phục trong thời gian ngắn."

"Nếu có thêm một liều thuốc như ngày hôm qua, có lẽ Lâm lão gia còn không cần đến phẫu thuật."

Chấn Vương nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm. Hắn nắm lấy tay cha mình, lòng dâng lên niềm vui sướng khôn tả. Tuy nhiên, lời tiếp theo của vị bác sĩ lại khiến hắn nảy sinh lòng hiếu kỳ.

"Phải nói rằng, loại dược phẩm mà tiến sĩ Viktor đã tiêm cho cha anh thực sự là một cuộc cách mạng y học. Chỉ là bản thử nghiệm mà kết quả đã kinh tâm động phách như thế, tôi không dám tưởng tượng khi bản chính thức ra mắt, giới y học sẽ chấn động đến mức nào."

Vị bác sĩ dừng lại, ánh mắt lóe lên tia nghi hoặc:

"Nhưng tôi rất tò mò, làm sao anh có thể mời được tiến sĩ Viktor đích thân đến đây? Vị danh y này vốn nổi tiếng là người luôn từ chối các bệnh viện thông thường, ngay cả những dự án lớn tầm cỡ quốc gia cũng khó lòng mời được ngài ấy, vậy mà ngài ấy lại đích thân ra tay..."

Chấn Vương thoáng bối rối, hắn gãi đầu đáp:

"Thực ra... tiến sĩ Viktor là người quen của Trần An. Chính y đã thuyết phục tiến sĩ giúp đỡ gia đình tôi."

Hắn thầm nghĩ, có lẽ đây chính là định mệnh. Khi cha hắn bị bắt cóc, chính Trần An đã ra tay cứu giúp; đến lúc tính mạng lâm nguy, cũng lại là người thanh niên ấy mang tới hy vọng.

Vị bác sĩ chính không giấu nổi sự kinh ngạc, ông hỏi lại như để xác nhận:

"Trần An? Có phải là chàng trai trẻ thường đi cùng tiến sĩ với vai trò thông dịch viên không?"

Chấn Vương gật đầu, giọng trầm xuống:

"Đúng vậy. Ban đầu tôi cũng ngạc nhiên như ngài. Nhưng qua cách trò chuyện, tôi nhận ra y không đơn thuần là người phiên dịch, mối quan hệ giữa y và ngài Viktor dường như rất sâu đậm."

Ánh mắt vị bác sĩ dần trở nên thâm trầm. Ông nhớ lại hình ảnh chàng thanh niên đó trong buổi chẩn trị trước. Ban đầu, ông chỉ coi Trần An là người hỗ trợ ngôn ngữ, nhưng khi nhớ lại cách y thảo luận bệnh án với tiến sĩ, ông phải thừa nhận rằng y giống một người cộng sự đẳng cấp hơn là một dịch giả đơn thuần.

Vị bác sĩ lẩm bẩm đầy vẻ khó tin:

"Một người trẻ tuổi như vậy... lại có thể sở hữu tầm ảnh hưởng lớn đến tiến sĩ Viktor sao?"

Trong lòng Lâm Chấn Vương, sự tò mò về Trần An ngày một lớn dần. Người bạn tưởng chừng bình thường ấy nay lại trở thành một ẩn số khổng lồ khiến hắn không cách nào nhìn thấu. Quả nhiên, nhìn người không thể chỉ dựa vào tuổi tác hay vẻ bề ngoài.