ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 45: Buông Bỏ Quá Khứ, Hướng Tới Tương Lai

Ba ngày tiếp theo trôi qua trong sự căng thẳng và bận rộn không ngừng nghỉ của Trần An cùng nhóm nghiên cứu tại phòng thí nghiệm.

Họ gần như làm việc suốt ngày đêm để chế tạo ProtoVita cùng hai loại thuốc bổ trợ quan trọng là GenovaGuard – thuốc giảm nguy cơ đột biến gen, và ImmunoCalm – thuốc giảm phản ứng miễn dịch quá mức. Những hợp chất này chính là tia hy vọng duy nhất để cứu sống phu nhân của tiến sĩ Viktor, người đang phải chống chọi với căn bệnh ung thư máu giai đoạn cuối.

Giữa guồng quay khắc nghiệt ấy, Trịnh Kỳ Thanh thường xuyên xuất hiện, mang theo đồ ăn và nước uống để tiếp sức cho cả nhóm.

Tháng năm là mùa của những cơn mưa lớn kéo dài trút xuống thành phố không ngớt. Bầu trời thường xuyên u ám, mây đen nặng trĩu, và những luồng gió mạnh thổi qua khiến không khí càng thêm lạnh lẽo. Mỗi ngày, những trận mưa như trút nước dường như đã trở thành một phần không thể thiếu, khiến việc di chuyển trở nên vô cùng khó khăn.

Ngày hôm đó, mọi người trong nhóm đều nghĩ rằng Kỳ Thanh sẽ không đến. Trần An cũng thoáng nhìn ra cửa sổ, thấy màn mưa trắng xóa cùng con đường ngập nước, bất giác y tự nhủ:

"Hôm nay chắc nàng không đến đâu."

Nhưng đúng lúc ấy, cánh cửa phòng thí nghiệm vang lên tiếng gõ. Trần An tiến ra mở cửa thì thấy Kỳ Thanh đã đứng đó cùng túi đồ ăn trên tay. Toàn thân nàng ướt sũng, mái tóc bết lại vì nước mưa, nhưng ánh mắt và khuôn mặt vẫn toát lên vẻ kiên định, không một lời than trách. Hình ảnh ấy khiến Trần An không khỏi suy tư, y lặng người vài giây trước khi vội vã đi lấy khăn khô đưa cho nàng. Dường như mọi cơn mưa lạnh lẽo bên ngoài đều không thể dập tắt được ngọn lửa nhiệt huyết trong trái tim người thiếu nữ ấy.

"Đồ ăn đây, mọi người nhớ nghỉ tay một chút nhé." Nàng nói, giọng điệu bình thản nhưng không giấu được chút mệt mỏi ẩn hiện bên trong.

Cả nhóm nhìn nàng trong sự ngỡ ngàng, rồi dần chuyển thành cảm kích.

Lần đầu tiên, Trần An nhìn Kỳ Thanh không còn qua lăng kính của những tổn thương và đố kỵ, mà bằng ánh mắt của sự thấu hiểu. Y nhận ra rằng những thành kiến trước đây của bản thân đối với nàng chẳng qua là tấm khiên y dựng lên để che đậy cảm giác tự ti và thất bại. Kỳ Thanh xinh đẹp, tài giỏi, xuất thân danh giá lại có hoài bão lớn, điều đó vốn dĩ không sai. Sai lầm nằm ở y, người từng cố chấp theo đuổi nàng mà không hề nghĩ tới sự phù hợp, rồi lại tự đóng vai nạn nhân khi bị từ chối.

Nhận thức ấy đến như một luồng sáng soi rọi tâm trí Trần An, cuốn đi lớp bụi mờ của những cảm xúc tiêu cực. Y cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, như vừa trút bỏ được gánh nặng đè nén bấy lâu. Y không còn muốn giam mình trong quá khứ nữa.

Nhìn màn mưa tầm tã bên ngoài, Trần An khẽ nói:

"Đồ ăn cứ để trên bàn là được rồi. Mưa lớn như vậy, nàng vào trong lau khô người đi. Nếu không bận, ta mời nàng vào tham quan phòng thí nghiệm, có lẽ nàng sẽ thấy thú vị đấy."

Đó là lời mời chân thành từ tận đáy lòng, không chút gượng ép, cũng chẳng còn vướng bận bởi những cảm xúc cũ. Một bước tiến nhỏ, nhưng lại là khởi đầu cho sự thay đổi lớn lao của Trần An, người giờ đây đã trưởng thành hơn và biết hướng về tương lai.

Phòng thí nghiệm rộng lớn được chia làm ba khu vực chính: phòng họp để bàn bạc công việc, phòng thí nghiệm chính để tiến hành các hạng mục quan trọng, và phòng chế tạo cách khuẩn nghiêm ngặt. Các thành viên trong nhóm đã quen với sự xuất hiện của Kỳ Thanh nên không ai ngạc nhiên khi nàng được mời vào. Trần An thậm chí còn giới thiệu sơ lược về công việc hiện tại, chỉ nói đơn giản rằng họ đang phát triển một loại thuốc kháng sinh thế hệ mới.

Thời gian này, Trần An cũng bí mật tự tiêm ProtoVita vào cơ thể để kiểm chứng hiệu quả thực tế. Cùng với tiến sĩ Viktor, y bắt đầu lên kế hoạch sản xuất hàng loạt. Tuy nhiên, giá thành sản xuất quá cao buộc họ phải nghĩ đến việc phát triển một phiên bản tinh giản hơn, tuy không hoàn hảo như ProtoVita nhưng vẫn vượt xa các loại thuốc hiện có trên thị trường.

Bên ngoài phòng thí nghiệm, Lâm Chấn Vương cũng bận rộn với kế hoạch đầu tư. Hắn thường gặp Trần An để bàn việc thành lập một văn phòng kinh doanh, lấy tên là "Khải Hoàn". Khi được hỏi lý do đặt tên này, Trần An chỉ cười, nửa đùa nửa thật nói:

"Vì khi nhìn thấy huynh, trong đầu ta chỉ có thể nghĩ đến hai chữ đó."

Không chỉ tập trung vào công việc hiện tại, y còn âm thầm gửi cho cha cùng chú Phong những tài liệu liên quan đến các vụ án sẽ xảy ra trong tương lai. Đó là tất cả những gì y biết, hy vọng sẽ giúp họ củng cố vị thế trong ngành. Tuy nhiên, Trần An không quên cảnh báo rằng tương lai luôn thay đổi, không phải mọi thứ đều sẽ diễn ra đúng như dự đoán.

Thời gian vẫn trôi, mỗi giây phút đều đong đầy sự khẩn trương và hy vọng mong manh. Nhân loại đang đứng trước bờ vực diệt vong, và Trần An không cho phép mình lãng phí bất kỳ khoảnh khắc nào.

Hôm nay là ngày cuối cùng Trần An và đội ngũ làm việc tại phòng thí nghiệm của trường Đại học Minh Khai. Cả căn phòng chìm trong bầu không khí hối hả và háo hức. Dự án đã gần hoàn thành, mọi người đều dồn tâm sức vào những bước cuối cùng để đảm bảo không xảy ra sai sót.

Dù vậy, tâm trí Trần An lại hướng về một nơi khác, nơi y và nhóm nghiên cứu sắp chuyển đến. Đó là một tòa nhà nằm ở phía ngoại ô thành phố mà y đã nhờ Chấn Vương tìm mua lại. Sau khi chi ra 15 tỷ để cải tạo và trang bị đầy đủ, nơi này sẽ trở thành phòng thí nghiệm riêng, nơi y có thể thỏa sức thực hiện những kế hoạch vĩ đại của mình.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên kéo Trần An về thực tại. Y bước ra mở cửa, không ngạc nhiên khi thấy Trịnh Kỳ Thanh vẫn như thường lệ mang theo thức ăn và nước uống. Nhưng lần này, đi cùng nàng còn có một người khác – Vương Minh, một sinh viên ưu tú của học viện nghệ thuật quốc tế Hoa Dương, cũng là thanh mai trúc mã của nàng.

Vương Minh vẫn giữ phong thái như cũ, mái tóc gọn gàng, khuôn mặt sáng sủa đậm chất nghệ sĩ cùng nụ cười nhã nhặn. Trong quá khứ, Trần An vốn không mấy thiện cảm với người này, nhưng hiện tại, tất cả đều đã là dĩ vãng. Trong lòng y, mục tiêu quan trọng hơn cả chính là dự án và tương lai phía trước.

"Chào mọi người." Kỳ Thanh lên tiếng, đặt túi đồ ăn lên bàn như mọi khi. "Hôm nay có thêm người phụ giúp, hy vọng mọi người không phiền."

Vương Minh khẽ cười, gật đầu chào hỏi: "Chỉ là tiện đường nên tôi ghé qua hỗ trợ Kỳ Thanh, mong không làm phiền các vị."

Sau khi mọi người dùng bữa xong, Trần An quyết định thông báo cho Kỳ Thanh về kế hoạch chuyển đi.

"Tuần tới bọn ta sẽ rời khỏi phòng thí nghiệm này." Y chậm rãi nói. "Nhóm nghiên cứu cần một không gian chuyên biệt hơn."

Kỳ Thanh thoáng chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: "Ta hiểu... Chúc huynh và mọi người thuận buồm xuôi gió."

Trần An trầm ngâm một chút. Nghĩ lại thì mục đích ban đầu của người thiếu nữ này vẫn là muốn tiếp cận để làm việc với tiến sĩ, thôi thì coi như tạo điều kiện cho nàng vậy. Y rút từ trong túi ra tấm danh thiếp có in logo công ty mới mang tên "Khải Hoàn".

"Năm nay nàng cũng sắp tốt nghiệp rồi phải không? Nếu muốn tìm cơ hội thực tập, hãy đến đây." Trần An trao danh thiếp cho nàng, ánh mắt chân thành nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.

Kỳ Thanh hơi bất ngờ, đôi mắt long lanh đầy xúc động, bao công sức nàng bỏ ra cuối cùng cũng được đền đáp xứng đáng. "Ta sẽ suy nghĩ kỹ. Cảm ơn huynh."

"Nhưng ta phải nói trước." Trần An nhấn mạnh. "Thực tập ở chỗ ta không giống những nơi khác đâu. Sẽ không có chuyện dễ dàng hay ưu tiên đặc biệt nào cả."

Đứng một bên, Vương Minh lặng lẽ quan sát toàn bộ sự việc. Khuôn mặt hắn không lộ chút cảm xúc nào, chỉ có sự đánh giá cẩn trọng trong ánh mắt. Khi Kỳ Thanh chuẩn bị ra về, hắn lịch sự quay sang Trần An, giơ tay chào tạm biệt:

"Chúc anh thành công với dự án của mình."

Trần An đứng đó, nhìn cánh cửa khép lại, trong lòng không chút gợn sóng. Y quay lại với công việc, tâm trí dồn hết vào những điều quan trọng. Cảm giác ganh tỵ và ghen tuông ngày nào giờ chỉ còn là quá khứ. Mục tiêu của y đã rõ ràng, và không gì có thể khiến y phân tâm thêm một lần nữa.

Tại một nơi khác…

Bầu không khí trong văn phòng đầu tư Khải Hoàn vốn đang yên tĩnh bỗng trở nên náo động. Hoàng Minh, một nhân viên giao dịch trẻ tuổi, đang chăm chú nhìn màn hình máy tính thì bất ngờ bật dậy, đôi mắt mở to kinh ngạc:

"Sếp! Sếp! Anh phải xem cái này ngay!"

Lâm Chấn Vương vừa bước ra khỏi phòng họp, nghe tiếng gọi liền vội vàng tiến đến bàn của Hoàng Minh. "Có chuyện gì?"

Hoàng Minh run rẩy chỉ vào biểu đồ giá trên màn hình lớn hiển thị cổ phiếu của AlphaEdge Innovations, một trong những tập đoàn công nghệ hàng đầu châu Á. Đường giá cổ phiếu vốn dĩ vẫn ổn định suốt nhiều tháng qua bỗng lao dốc thẳng đứng như một mũi tên chĩa xuống đáy, kích hoạt hàng loạt lệnh bán tháo. Thông báo tin tức khẩn cấp xuất hiện trên màn hình:

"CEO và dàn lãnh đạo cấp cao của AlphaEdge bị điều tra tham nhũng, giả mạo số liệu tài chính."

Chấn Vương sững người, không tin vào mắt mình. "Không thể nào... Làm sao có chuyện này được?"

Hắn nhớ như in trong báo cáo của Trần An, AlphaEdge đã được dự đoán sẽ sụp đổ do khủng hoảng nội bộ và gian lận tài chính. Khi đó, hắn còn cho rằng đó là điều viển vông, một kịch bản gần như không tưởng. Nhưng giờ đây, tất cả đang diễn ra ngay trước mắt.

Không để bản thân chìm trong kinh ngạc quá lâu, Chấn Vương lập tức ra lệnh:

"Tất cả vào vị trí ngay! Kích hoạt kế hoạch Delta-03, gom toàn bộ cổ phiếu AlphaEdge khi giá xuống đáy! Không được bỏ lỡ cơ hội này!"

Các nhân viên giao dịch nhanh chóng trở lại làm việc với tốc độ tối đa, thực hiện lệnh mua trên toàn hệ thống thị trường toàn cầu. Nhìn những con số liên tục biến động trên màn hình, Chấn Vương vẫn không thể ngừng suy nghĩ về độ chính xác đáng kinh ngạc trong dự đoán của Trần An.

"Mọi thứ… quá hoàn hảo… làm sao người đó có thể dự đoán chính xác đến thế này?"

Đôi mắt sắc bén của hắn sáng lên. Giữa cơn bão tài chính hỗn loạn, Khải Hoàn đang từng bước nắm lấy cơ hội vàng, trong khi cả thị trường thế giới vẫn còn chìm trong sự ngàng ngàng.