ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 44: Ánh Nhìn Sau Cánh Cửa (2)

Trần An không giấu được sự thỏa mãn, bao công sức hắn bỏ ra đều đã xứng đáng:

"Càng sớm càng tốt. Hiện tại em đang ở phòng thí nghiệm trường Đại học Minh Khai. Nếu tiện, anh đến đây đi, em sẽ ra đón. Chỗ này đủ riêng tư để chúng ta trao đổi."

"Được, anh sẽ tới ngay."

Chưa đầy bốn mươi phút sau, một chiếc xe đen bóng loáng dừng trước cổng trường. Trần An nhận được cuộc gọi, lập tức ra đón người.

Vừa bước vào phòng thí nghiệm, Lâm Chấn Vương cảm nhận được không khí làm việc chuyên nghiệp, mọi thứ đều ngăn nắp và chuẩn mực. Trần An khéo léo dẫn y vào một khu vực riêng biệt, nơi các tài liệu đã được chuẩn bị sẵn trên bàn.

"Anh ăn gì chưa? Nếu chưa thì ta đi ăn một chút rồi quay lại bàn công việc," Trần An tế nhị hỏi.

"Anh ăn rồi, cảm ơn em."

Khi đã ngồi xuống, Trần An đặt trước mặt Chấn Vương một tập tài liệu dày cộp:

"Đây là một số báo cáo thị trường và kế hoạch sơ bộ, anh xem qua trước đi."

Lâm Chấn Vương bắt đầu lật từng trang tài liệu. Ban đầu y chỉ đọc lướt, nhưng càng xem, ánh mắt y càng hiện rõ sự kinh ngạc. Những số liệu và biểu đồ dự báo được trình bày mạch lạc, có cơ sở vững chắc dù vài phần trông có vẻ không tưởng.

Ban đầu y tưởng cậu em này chỉ muốn đầu tư cổ phiếu hay bất động sản thông thường, nhưng tập tài liệu này lại mang tầm vóc của một chuyên gia lão luyện. Thật khó tin khi nó đến từ tay một thiếu niên.

Y ngẩng đầu lên, nhìn Trần An đầy tò mò: "Những thứ này... là do em tự làm sao?"

Trần An chỉ mỉm cười mà không giải thích gì thêm. Chấn Vương hiểu ý nên không hỏi nữa mà tập trung vào tài liệu. Sau một lúc, y dừng lại ở số liệu dự báo thị trường công nghệ trong một năm tới, ánh mắt lộ vẻ nghiêm túc, đặc biệt là danh sách những công ty có nguy cơ phá sản.

Y đặt tập hồ sơ xuống, nhìn thẳng vào Trần An và nghiêm giọng hỏi:

"Em muốn anh tư vấn hay cụ thể là định làm gì với những thứ này?"

Trần An không chần chừ, nói thẳng:

"Em hiện có khoảng hai trăm tỷ. Em muốn đầu tư sinh lời càng nhiều càng tốt, sau đó mua lại một số công ty thuộc bốn ngành: dược phẩm, thực phẩm, trí tuệ nhân tạo và công nghệ. Anh có làm được không?"

Câu trả lời khiến Chấn Vương lặng người. Y không chỉ bất ngờ với số tiền khổng lồ mà còn kinh ngạc trước tham vọng của Trần An. Trầm ngâm một lát, y nói:

"Nếu chỉ đầu tư sinh lời dựa trên những số liệu này thì không khó. Nhưng để mua các công ty thuộc bốn ngành trên, nhất là những công ty lớn, thì cực kỳ gian nan. Các lĩnh vực này đều có tính cạnh tranh rất cao và vốn hóa lớn."

Như đã đoán trước, Trần An đặt thêm một tập tài liệu khác lên bàn:

"Đây là danh sách các công ty tiềm năng nhưng đang hoặc sẽ đối mặt với nguy cơ phá sản. Chúng ta không cần nhắm đến các ông lớn ngay lập tức."

Lật qua vài trang, ánh mắt Chấn Vương dừng lại ở cái tên AlphaEdge Innovations – một công ty công nghệ hàng đầu châu Á.

"Công ty này... Em thật sự cho rằng nó sẽ phá sản sao? Đây là chuyện không tưởng."

Trần An điềm tĩnh đáp:

"Thời gian sẽ chứng minh, anh không cần phải tin ngay bây giờ. Trước mắt, cứ dựa vào số liệu ban đầu để đầu tư. Còn việc thâu tóm công ty, hiện tại chưa cần vội."

Chấn Vương gật đầu, tuy lòng vẫn còn nhiều hoài nghi nhưng y không thể phủ nhận tính logic trong kế hoạch của Trần An.

"Được rồi. Tiền là của em, dữ liệu cũng của em. Anh sẽ cố gắng hỗ trợ hoạch định chiến lược sao cho sinh lời cao nhất."

Trần An cười, trong mắt ánh lên vẻ tự tin:

"Cảm ơn anh. Với kinh nghiệm của anh, em tin chúng ta sẽ đạt được mục tiêu."

Nhìn thiếu niên trước mặt, Chấn Vương thầm nghĩ: "Cậu nhóc này, tham vọng thật sự quá lớn rồi."