Chương 48: Quyền lực trên bàn đàm phán
Phòng nghỉ nhỏ tràn ngập ánh sáng ấm áp từ chiếc đèn trần. Trên mặt bàn gỗ sáng màu, hai tách cà phê nóng tỏa khói nghi ngút, hương thơm dễ chịu lan tỏa khắp không gian.
Trần An thoải mái tựa lưng vào ghế sofa, ngón tay lướt nhanh trên màn hình điện thoại. Ánh mắt hắn chăm chú theo dõi những dòng tin tức đang bùng nổ dữ dội sau buổi họp báo.
Phía bên cửa sổ, Tiến sĩ Viktor đứng lặng yên. Ánh mắt lão xa xăm, dường như đang chìm sâu vào dòng suy tư.
"Ngươi chắc chắn chứ, An?" Giọng nói trầm ngâm của lão phá vỡ sự tĩnh lặng. "Để ta nhận hết công lao, liệu có thật sự ổn không? Dù sao, ProtoVita chỉ có thể hoàn thiện là nhờ vào chính ngươi."
Trần An không rời mắt khỏi màn hình, giọng điệu bình thản như thể đã dự liệu trước câu hỏi này:
"Không sao đâu. Nếu không có danh tiếng của ông, ai sẽ tin một kẻ vô danh như hắn lại tạo ra được loại thuốc thần kỳ này? Chưa kể, chỉ cần nhìn vào tuổi tác của hắn, thiên hạ sẽ dễ dàng gán cho cái mác bịp bợm ngay lập tức."
Hắn nghiêng màn hình điện thoại về phía Viktor, hiển thị hàng loạt bình luận đang tranh cãi trên mạng xã hội.
"Ông xem, ngay cả khi biết người đứng sau là ông, vẫn có kẻ cho rằng đây là tin giả. Nhưng điều đó không quan trọng. Danh tiếng của ông đã giúp đẩy nhanh tiến độ dự án. Hiện tại, chúng ta chỉ cần thêm nhà đầu tư và đối tác sản xuất."
Trần An nhấp một ngụm nước, ánh mắt sắc sảo lướt qua những dòng bình luận đang không ngừng nhảy số. Trong số đó, có vài tin tức rõ ràng là chiêu trò câu khách, nhưng cũng có những tin mà hắn chỉ cần nhìn qua đã biết kẻ đứng sau giật dây là ai, hay chính xác hơn là thế lực nào đã nhờ báo giới tung tin.
Tiến sĩ Viktor gật đầu, nét mặt trở nên nghiêm túc hơn:
"Không vấn đề gì. Ta đã liên hệ với ZdravPharma, tập đoàn dược phẩm sinh học hàng đầu tại Nga. Họ vốn là đối tác thân thiết của ta trước khi ta tới Việt Nam."
Lão dừng lại một chút, gương mặt thoáng hiện vẻ đắc ý khi hồi tưởng lại những sự kiện diễn ra cách đây một tuần.
"Ban đầu, bọn họ rất không hài lòng khi ta bỏ dở các dự án ở châu Âu để sang đây. Nhưng giờ đây... với ProtoVita, họ không thể khoanh tay đứng nhìn được nữa. Phía bên đó vừa gọi điện thông báo đã cử đại diện cấp cao tới thương thảo."
Vừa dứt lời, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Giọng nói trầm mặc và nghiêm nghị của trợ lý Alexei từ bên ngoài vọng vào:
"Tiến sĩ, cô Anastasia Volkov, đại diện của ZdravPharma đã đến."
Tiến sĩ Viktor mỉm cười, ý vị thâm trường:
"Nhanh hơn ta tưởng. Hẳn là họ lo ngại chúng ta sẽ chọn đối tác khác."
Lão chỉnh lại vạt áo khoác trước khi bước ra cửa. Trong khi đó, Trần An vẫn thản nhiên ngồi lại, mắt liếc qua những dòng tin tức mới nhất.
Cánh cửa mở ra, một người phụ nữ khoảng ba mươi lăm tuổi bước vào. Nàng mang vẻ thanh lịch nhưng đầy uy quyền, toát lên khí chất của một giám đốc cấp cao. Anastasia Volkov sải bước đầy tự tin, mỗi bước chân đều mang theo sức nặng của một người đã quá quen với việc làm chủ những cuộc đàm phán quan trọng. Bộ vest đen sắc sảo ôm lấy dáng người mảnh khảnh, kết hợp cùng mái tóc bạch kim buộc gọn gàng, như một lời tuyên bố về sự hoàn hảo.
Dưới ánh đèn ấm áp, sự xuất hiện của nàng như làm lu mờ tất cả xung quanh. Trần An vẫn điềm nhiên ngồi trên sofa, hắn khẽ nhếch môi, ánh mắt thoáng qua vẻ tò mò.
"Tiến sĩ Viktor, thật hân hạnh được gặp lại ông." Giọng nói của nàng chuẩn mực nhưng ẩn chứa sự mạnh mẽ của một thương nhân dày dạn kinh nghiệm.
Ánh mắt nàng nhanh chóng lướt qua căn phòng, rồi khựng lại đôi chút khi chạm phải chàng trai trẻ đang ngồi với dáng vẻ thoải mái trên ghế. Trong khoảnh khắc, sự bình thản của hắn khiến nàng cảm thấy như bị thách thức, một cảm giác xa lạ mà nàng hiếm khi gặp phải.
Kẻ trước mặt quá trẻ, quá tự tin, hoàn toàn không có vẻ gì là lo ngại trước một nhân vật như nàng. Trong đầu Anastasia nhanh chóng đưa ra những phán đoán dựa trên thông tin sẵn có.
'Chàng trai này... không thể chỉ là trợ lý hay phiên dịch đơn thuần. Tiến sĩ Viktor vốn là người cẩn trọng. Có lẽ, chính hắn mới là người bạn đồng hành mà ông ấy đã nhắc đến.'
Tâm trí Anastasia thoáng chút mâu thuẫn. Nàng vừa thán phục sự điềm tĩnh khác thường của Trần An, vừa tự hỏi liệu đây là tài năng thực sự hay chỉ là sự ngạo mạn của tuổi trẻ. Nàng hít sâu một hơi, nén lại sự nghi ngờ để giữ vững phong thái chuyên nghiệp.
Lấy lại sự bình tĩnh, Anastasia nở nụ cười thương mại, tiến thẳng về phía Trần An và chủ động chìa tay ra. Thái độ của nàng đầy vẻ tôn trọng, như thể đang đối diện với một nhà khoa học kỳ cựu thay vì một thanh niên mới ngoài đôi mươi.
"Xin chào, tôi là Anastasia Volkov, đại diện từ ZdravPharma. Rất hân hạnh được gặp cậu." Nàng dừng một chút rồi tiếp lời: "Cậu là Trần An đúng không? Tôi đã thấy cậu xuất hiện trong các bản tin về tiến sĩ."
Trần An thoáng ngạc nhiên nhưng lập tức lấy lại vẻ điềm tĩnh. Hắn đặt điện thoại xuống bàn, bắt tay nàng một cách tự tin. Ánh mắt sắc sảo của hắn trực diện đối đầu với nhãn quang đầy bản lĩnh của đối phương.
"Rất hân hạnh, cô Anastasia. Tôi là Trần An."
Giây phút ấy, cả hai như đang ngầm dò xét lẫn nhau. Một bên là nữ doanh nhân lão luyện, sắc sảo qua những cuộc đàm phán đầy áp lực. Một bên là nhà khoa học trẻ tuổi với phong thái lạnh lùng, vượt xa tuổi tác thực tế.
Ánh mắt Anastasia lướt nhanh từng chi tiết trên gương mặt hắn, cố gắng tìm kiếm thêm thông tin có lợi. Thế nhưng, sự bình thản của Trần An lại giống như một bức tường kiên cố, không để lộ bất kỳ sơ hở nào. Nàng cảm giác mình đang đối diện với một đối thủ nguy hiểm. Trong đầu nàng bất chợt nảy sinh một giả thuyết đầy táo bạo.
'Liệu hắn chỉ là "người đồng hành", hay thực chất chính là kẻ cầm trịch trong trò chơi này?'
Tiến sĩ Viktor đứng bên cạnh, quan sát cảnh tượng trước mắt với nụ cười hài lòng.
"Anastasia." Tiến sĩ cất lời phá vỡ bầu không khí căng thẳng. "Chúng ta bắt đầu thảo luận chứ?"
"Đương nhiên rồi." Anastasia gật đầu, ánh mắt không còn sự nghi ngờ. Nàng ngồi xuống, đặt tập tài liệu lên bàn, sẵn sàng cho cuộc thương thảo trọng đại.
...
Bên trong phòng họp sang trọng, không khí như đặc quánh lại bởi sự đối đầu thầm lặng. Anastasia Volkov ngồi thẳng lưng, đôi tay đan vào nhau để giữ vẻ điềm tĩnh. Nàng vốn là người dày dạn kinh nghiệm, nhưng lúc này lại cảm thấy có chút khó chịu khó giải thích.
Đối diện nàng, Trần An dựa lưng vào ghế, gương mặt thư thái nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như dao, tạo ra một áp lực vô hình. Hắn bắt đầu bằng giọng điệu nhẹ nhàng nhưng quyết liệt:
"Chúng tôi cần một chi nhánh sản xuất độc lập tại Việt Nam trong vòng bốn tháng. Toàn bộ cơ sở đó sẽ do chúng tôi trực tiếp quản lý, không liên quan đến ZdravPharma."
Anastasia nhướng mày đầy tinh tế, nhưng chưa kịp phản hồi, Tiến sĩ Viktor đã tiếp lời với giọng điệu cứng rắn:
"Việc này nhằm đảm bảo sản lượng và tối ưu chi phí. Quan trọng hơn, chúng tôi muốn ProtoVita có thể tiếp cận tầng lớp bình dân với giá cả hợp lý nhất. Đó là sứ mệnh của chúng tôi."
Tâm trí Anastasia xoay chuyển dữ dội. Những yêu cầu này chẳng khác nào một cú đấm thẳng vào lợi ích cốt lõi của tập đoàn.
'Một chi nhánh độc lập? Toàn quyền kiểm soát? Chẳng khác nào nuôi dưỡng một đối thủ cạnh tranh trong tương lai.'
Thêm vào đó, tỷ lệ chia lợi nhuận 6-4 nghiêng về phía đối phương là quá bất hợp lý. Thông thường, với những công thức cao cấp thế này, tỷ lệ tối đa chỉ là 3-7 vì phía công ty phải gánh toàn bộ chi phí sản xuất. Điều này đồng nghĩa với việc ZdravPharma vừa phải bỏ vốn lớn, vừa mất quyền kiểm soát dự án đầy tiềm năng này.
Nàng hơi ngả người ra sau, đôi tay lướt nhẹ trên tài liệu để che giấu sự do dự. Những phương án thương lượng mềm mỏng bắt đầu được phác thảo trong đầu nàng. Thế nhưng, giọng nói lạnh lùng của Trần An lại vang lên, cắt đứt mọi suy nghĩ:
"Dĩ nhiên, nếu ZdravPharma cảm thấy điều kiện này quá khó khăn, hắn vẫn còn nhiều lựa chọn khác."
Hắn hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt khóa chặt lấy nàng, tạo ra sức ép cực lớn:
"Các tập đoàn y dược lớn từ Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc, thậm chí là Mỹ đều đã gửi lời mời. Hắn tin rằng họ sẽ không ngần ngại đầu tư để sở hữu ProtoVita, nhất là khi nó có thể khiến bảy mươi phần trăm các loại thuốc khác trên thị trường trở thành đồ cổ."
Lời nói của Trần An như một đòn chí mạng. Anastasia thở dài nặng nề, nàng hiểu rằng mọi kế hoạch ép giá của mình đã hoàn toàn phá sản. Hắn không chỉ nắm được điểm yếu của tập đoàn mà còn chiếm lĩnh thế thượng phong tuyệt đối. Nếu nàng không ký ngay bây giờ, hắn chắc chắn sẽ bắt tay với phía Mỹ. Đối với hắn, hợp tác với ai cũng vậy, quan trọng là thành ý và cái giá đưa ra.
Thậm chí lúc này, trong đầu Trần An còn một kế hoạch khác: chờ đến khi mạt thế cận kề, hắn sẽ bán lại công thức này cho các bên còn lại để vớt thêm một mẻ cuối.
Hít một hơi sâu, Anastasia ngẩng đầu lên. Sự ngạo mạn ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự kiên định của một người làm kinh doanh:
"...Tôi chấp nhận các điều khoản."
Trần An khẽ nhếch môi, nhưng Anastasia không để hắn kịp lấn lướt thêm, nàng lập tức bổ sung:
"Tuy nhiên, tôi có một điều kiện. ZdravPharma phải được quyền ưu tiên thương mại quốc tế với tất cả sản phẩm phụ trợ liên quan đến ProtoVita. Đây là điểm mấu chốt để chúng tôi cân bằng khoản đầu tư này."
Trần An nheo mắt, nét mặt trở nên sắc bén. Nhưng rồi hắn bật cười nhẹ, như thể điều kiện này đã nằm trong tính toán của hắn từ lâu. Hắn gật đầu, dứt khoát đáp:
"Thỏa thuận thành công."
Anastasia thở phào nhẹ nhõm, dù trong lòng vẫn còn chút cay đắng. Nàng biết mình vừa ký một bản hợp đồng bất lợi, nhưng cũng hiểu rằng ProtoVita là thứ không thể bỏ lỡ, dù cái giá phải trả có đắt đến đâu.
Phía đối diện, Trần An và Tiến sĩ Viktor trao đổi ánh mắt. Một nụ cười kín đáo lướt qua môi họ. Cuộc đàm phán đã diễn ra hoàn hảo theo đúng kịch bản.
Cánh cửa phòng họp mở ra, ánh sáng hành lang rọi vào những gương mặt vừa trải qua một cuộc đấu trí căng thẳng. Đằng sau vẻ chuyên nghiệp ấy, những quân cờ chiến lược mới chỉ bắt đầu được sắp đặt.