Chương 49: Về Thăm Quê
Trong phòng nghỉ của cơ quan, bầu không khí khác hẳn sự nghiêm túc thường ngày. Tiếng cười nói vang lên rả rích, những cuộc trò chuyện đan xen đầy náo nhiệt, mà tâm điểm lại tập trung vào Trịnh Hải. Các đồng nghiệp vây quanh hắn, không ngớt lời khen ngợi.
Một nam đồng nghiệp với vẻ ngoài nhiệt tình lên tiếng đầy phấn khích:
— Con gái anh đúng là tài giỏi! Vừa mới tốt nghiệp đã được làm việc với Tiến sĩ Viktor. Tôi còn thấy con bé xuất hiện trong buổi họp báo sáng nay nữa! Anh giờ này chắc hẳn phải tự hào lắm đúng không?
Một phụ nữ trung niên khác có giọng nói trầm ấm cũng gật đầu phụ họa:
— Công dụng của ProtoVita quả thực không tưởng! Nghe nói cấp trên đã bắt đầu chú ý đến dự án này. Nếu không có gì thay đổi, chắc chắn chúng ta sẽ đặt hàng với số lượng lớn.
Trịnh Hải ngồi giữa những lời tán dương, cố giữ vẻ khiêm tốn. Hắn khẽ mỉm cười, đôi mắt ánh lên nét tự hào không giấu nổi, nhưng giọng nói lại ra chiều nhún nhường:
— Con bé còn nhiều thứ phải học hỏi lắm. Chẳng qua là vô tình giúp đỡ học trò của Tiến sĩ nên mới được để ý thôi.
Các đồng nghiệp ngạc nhiên ra mặt, lập tức quay sang dò hỏi:
— Thật sao? Giúp đỡ thế nào mà lại được mời làm trợ lý cơ chứ?
— Đúng vậy.
Trịnh Hải gật đầu, như thể đã chờ đợi câu hỏi này từ lâu. Giọng hắn trầm thấp nhưng pha chút đắc ý khó che giấu, bắt đầu kể lại:
— Ban đầu y cũng không hiểu rõ. Tự nhiên thấy con bé về nhà hỏi mượn căn hộ cho thuê để bạn ở nhờ, lại không chịu thu tiền phòng.
— Bên cạnh đó, ngày nào con bé cũng chuẩn bị tới bảy phần đồ ăn mang đi. Mãi sau y mới biết là nó đang giúp đỡ Tiến sĩ Viktor cùng học trò của ông ấy. Chắc hẳn cảm động trước tấm lòng của Kỳ Thanh nên Tiến sĩ mới mời làm thực tập sinh ngay sau khi tốt nghiệp.
Câu chuyện vừa dứt, cả phòng nghỉ lại rộ lên tiếng khen ngợi:
— Đúng là anh có phúc lớn! Con gái vừa giỏi giang, vừa xinh đẹp, đức tính lại chẳng có chỗ nào chê. Chắc hẳn kiếp trước anh phải tích đức nhiều lắm mới được như thế này!
Trịnh Hải cười rạng rỡ, khuôn mặt hiện rõ vẻ thỏa mãn. Nhưng ngay lập tức, hắn ta vội hạ giọng, giả vờ khiêm nhường:
— Chẳng qua là do y dạy bảo kỹ lưỡng từ nhỏ, định hướng đầy đủ, còn lại đều do chúng tự mình phấn đấu cả.
Giữa lúc cả phòng nghỉ rộn rã tiếng cười, Trần Dương đi ngang qua, một tay cầm cốc cà phê, tay kia cầm vài xấp tài liệu. Ánh mắt y lướt qua đám đông đang bàn tán mà không hề dừng lại. Tuy nhiên, sự hiện diện của y không thoát khỏi tầm mắt của Trịnh Hải.
Trịnh Hải nhanh chóng gọi với theo, giọng nói mang theo hàm ý không dễ nhận ra:
— Trần Dương! Nay anh đã xem bản tin sáng nay chưa? Trần An cũng xuất hiện trong buổi họp báo đấy!
— Thằng bé nói tiếng Nga chuẩn lắm, chắc là do di truyền từ cha rồi nhỉ? — Trịnh Hải nhấn mạnh hai chữ "di truyền" bằng giọng điệu đầy ẩn ý.
Một vài người trong phòng khẽ nhướng mày, hiểu rằng đây không đơn thuần là một lời khen ngợi. Không gian bỗng im ắng hơn một chút, vài đồng nghiệp liếc nhìn nhau, nhận ra sự mỉa mai tinh tế trong lời nói của Trịnh Hải.
Cách đây không lâu, trong một cuộc họp quan trọng, đề xuất của Trịnh Hải đã bị Trần Dương phản bác thẳng thừng trước mặt ban lãnh đạo. Dù kết quả cuối cùng nghiêng về phía Trần Dương, nhưng sự việc đó vẫn luôn khiến Trịnh Hải canh cánh trong lòng. Cộng thêm việc dạo gần đây Trần Dương liên tục lập công khiến hắn cảm thấy vô cùng khó chịu.
Nên hôm nay, việc nhắc đến Trần An chỉ là cái cớ để hắn tìm cơ hội "đáp trả" cho bõ tức. Trịnh Hải tiếp tục, giọng nửa đùa nửa thật:
— Sắp tới ban lãnh đạo có vài cuộc làm việc với phía Nga. Tôi nghĩ anh nên giới thiệu Trần An đi, có khi nhờ thế mà thăng tiến nhanh lắm đấy!
Trần Dương vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Y nhẹ nhàng quay lại, đáp bằng giọng ôn tồn nhưng không kém phần cứng rắn:
— Cũng may là thằng bé tự lập, không cần phải nhờ vả ai giúp đỡ quá nhiều.
Câu nói ngắn gọn nhưng đủ sức khiến Trịnh Hải thoáng lúng túng. Trần Dương không nói thêm gì nữa, y cúi đầu chào mọi người rồi quay bước đi, để lại Trịnh Hải vẫn đang thầm cười lạnh trong lòng với vẻ khoái chí.
Trần Dương hít một hơi thật sâu, thả lỏng bả vai rồi thu xếp đồ đạc chuẩn bị về sớm. Hôm nay, y cùng Trần An sẽ về thăm cha, cũng chính là ông nội của Trần An.
Phía sau, trong phòng nghỉ, Trịnh Hải vẫn đang ngập trong những lời tán dương, đôi mắt ánh lên niềm tự hào huyễn hoặc.
"Hắn ta chẳng bao giờ thay đổi." — Trần Dương nghĩ thầm, khẽ lắc đầu trước vẻ trẻ con của gã đồng nghiệp.
Nhưng hôm nay y không muốn đôi co. Bởi lẽ y còn một việc quan trọng hơn phải làm, đó là cùng con trai về gặp cha mình. Đó mới là điều thực sự đáng để y bận tâm.
Chiếc xe màu đen lướt nhẹ trên con đường làng uốn lượn giữa cánh đồng lúa bát ngát. Ánh nắng buổi chiều dịu nhẹ rải đều lên những bông lúa chín vàng, từng đợt gió thổi qua khiến cả cánh đồng dập dền như những con sóng nhỏ.
Xa xa, những đứa trẻ đang nô đùa bên bờ mương, tiếng cười trong trẻo vang vọng giữa không gian yên bình, tạo nên khung cảnh đậm chất thôn quê. Trần Dương nắm chắc tay lái, đôi mắt sắc lạnh thường ngày giờ đây ánh lên chút mềm mại khi nhìn con trai mình. Trần An đang chăm chú ngắm nhìn khung cảnh quen thuộc qua cửa sổ xe.
Chiếc xe đi ngang qua một cây đa già đứng sừng sững đầu làng, tán lá xanh mướt như ôm trọn cả vùng đất vào lòng. Bên dưới, các lão giả tụ họp đánh cờ, tiếng quân cờ chạm vào mặt bàn lộp cộp hòa cùng âm thanh lách cách của chiếc xe đạp cũ của người qua đường.
Mặt trời bắt đầu hạ thấp, ánh hoàng hôn dần nhuộm đỏ khoảng trời nơi chân núi. Hai bên đường, những ngôi nhà mái ngói đơn sơ lấp ló sau rặng tre, khói bếp từ vài gian nhà vươn lên, hòa lẫn vào mùi thơm của rơm rạ đang đốt dở.
Con đường nhỏ dẫn qua một cây cầu gỗ bắc ngang dòng kênh trong vắt. Nước kênh phản chiếu ánh nắng chiều lấp lánh như dát bạc, từng đàn cá nhỏ bơi tung tăng dưới làn nước trong veo. Cảnh tượng này làm Trần An càng thêm thích thú, đôi mắt hắn lấp lánh như được thổi bùng bởi những ký ức tuổi thơ.
— Con đã chuẩn bị sẵn sàng để thuyết phục ông nội chưa? — Trần Dương phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng, giọng nói trầm ấm vang lên.
Trần An gật đầu dứt khoát, ánh mắt vẫn hướng ra phía ngoài nhưng giọng nói đầy vẻ tự tin:
— Con đã chuẩn bị hết cả rồi.
Hắn liếc nhìn chiếc vali đen nằm ngay ngắn ở hàng ghế sau. Bước thứ nhất trong kế hoạch sắp hoàn thành, giờ đây điều cần làm là chuẩn bị cho bước thứ hai: Tìm kiếm vị trí xây dựng căn cứ và tuyển mộ nhân tài.
Dù đã lên kế hoạch tỉ mỉ, Trần An vẫn không khỏi cảm thấy áp lực. Chuyện tiền bạc đang được Chấn Vương thay mặt hắn xử lý, nếu không có gì thay đổi, chẳng bao lâu nữa nguồn vốn sẽ đủ để hoàn tất giai đoạn đầu. Cổ phiếu AlphaEdge Innovations đã được thu mua, các khoản đầu tư vào tiền số và vàng cũng đã hoàn tất. Sau khi nhận được khoản đầu tư từ Zdrav, hắn sẽ bắt đầu phát triển công nghệ phục vụ cho căn cứ và nhân loại trong tương lai.
Khó khăn nhất vẫn là vấn đề chế tạo vũ khí. Việt Nam vốn dĩ rất cẩn trọng với những vấn đề nhạy cảm này, nên hắn cần sự hỗ trợ từ ông nội cùng những người bằng hữu của ông. Nếu mọi thứ suôn sẻ, ProtoVita sẽ là vật phẩm trao đổi lý tưởng để thực sự có được quyền sử dụng đất.
Hắn cũng từng tự hỏi, tại sao phải khổ tâm kiếm tiền như vậy, sao không vay một khoản lớn hoặc kêu gọi đầu tư để xây dựng căn cứ cho nhanh? Trước kia Trần An cũng nghĩ thế, nhưng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, hắn thấy làm như vậy không ổn, nhất là đối với sự ổn định về sau.
Thứ khiến hắn trăn trở nhất chính là nguy cơ thành quả của mình bị kẻ khác chiếm đoạt. Nếu rơi vào tay người tốt thì không sao, nhưng nếu rơi vào tay kẻ có dã tâm hoặc hạng ngu xuẩn, đó sẽ là hồi kết của nhân loại. Hơn nữa, chẳng ai muốn cực khổ làm áo cưới cho kẻ khác, suy nghĩ ấy khiến lòng hắn nặng trĩu.
Chiếc xe từ từ giảm tốc khi tiến vào khu đất quen thuộc. Trước mặt họ là ngôi nhà của ông bà, ẩn mình giữa khu vườn rộng lớn trĩu quả. Nơi đây, mỗi lần mệt mỏi Trần An thường tìm về để thư giãn, dù luôn phải nghe những lời càm ràm của ông nội rằng: "Có chút việc mà cũng tâm lực tiều tụy." Nhưng sâu trong lòng, hắn biết ông yêu thương con cháu đến nhường nào.
Trần Dương dừng xe bên lề đường. Không khí trong lành ùa vào mặt, mang theo hương thơm của đồng nội và vườn cây trái chín. Trần An hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng nhịp sống bình yên mà hắn luôn trân quý.
Từ phía hiên nhà, Trần Hiên — ông nội của Trần An — ngồi dậy từ chiếc ghế nằm, chậm rãi chuyển sang bộ bàn ghế trước nhà. Dù không còn khỏe mạnh như trước, ánh mắt lão giả vẫn sáng lên khi thấy bóng dáng hai cha con từ ngoài cổng bước vào.
— Sao lại về rồi, còn công việc thì tính thế nào? — Ông Hiên cất giọng trầm ấm, vẫn giữ vẻ nghiêm nghị quen thuộc.
— Công việc vẫn ổn thưa cha. — Trần Dương bước nhanh hơn, nụ cười nở trên môi. — Lâu rồi con không về, cha mẹ vẫn khỏe chứ ạ?
Bà Lê Diệu, bà nội của Trần An, tất tả từ trong nhà bước ra đón con trai và cháu nội. Bà vô cùng bất ngờ khi con trai về mà không báo trước, nhưng niềm vui sướng đã lấp đầy ánh mắt.
— Trời ơi, Dương! An! Về lúc nào vậy? — Bà Diệu vội vàng lau tay vào tạp dề rồi dang tay ôm chầm lấy cháu nội. — Nhớ hai cha con quá!
Bầy chó trong sân sủa vang, cảnh giác với những người vừa đến. Nhưng chỉ một lát sau, khi ngửi thấy mùi quen thuộc, chúng nhanh chóng trở nên mừng rỡ, vẫy đuôi chạy quanh hai người.
— Được rồi, được rồi! Ta về rồi đây. — Trần Dương cười lớn, cúi xuống xoa đầu con chó già nhất trong bầy.
Trần Dương bước tới, tay cầm túi quà mang về biếu cha mẹ. Trần An theo sau, tay xách chiếc vali đen, bên trong chính là món quà đặc biệt mà hắn dành tặng cho ông bà.
— Ông bà xem này, cháu có quà đặc biệt cho hai người đây! — Trần An cười tươi, sau bao nhiêu sóng gió, hắn lại một lần nữa được quay về quê nhà thân thương.