Chương 50: Tinh Thần
Trần Hiên ngồi tựa lưng vào ghế mây dưới hiên nhà, đôi tay chai sạn đặt hờ lên đầu gậy gỗ quen thuộc. Ánh nắng chiều đổ xuống những rặng cây, phủ một lớp ánh vàng ấm áp lên khu vườn rộng lớn. Trần Dương và Trần An ngồi đối diện y, vẻ mặt vừa thoải mái, lại có phần nghiêm nghị.
“Ba.” Trần Dương khẽ lên tiếng, phá vỡ bầu không khí yên bình. “Hôm nay con và An về không chỉ để thăm ba mẹ, mà còn có chuyện quan trọng muốn bàn với ba.”
Trần Hiên nhíu mày, ánh mắt trầm tư nhưng vẫn đầy sự quan tâm: “Chuyện gì mà hệ trọng đến mức phải lặn lội về tận đây?”
Trần An mỉm cười, giọng điệu pha chút hài hước: “Ông nội, chắc sáng nay ông có xem buổi họp báo trên truyền hình đúng không?”
Trần Hiên gật đầu đáp: “Phải. Ta thấy cháu xuất hiện cạnh Tiến sĩ Viktor. Con bé Kỳ Thanh cũng giỏi quá, đúng là niềm tự hào của cha mẹ nó.”
Trịnh Hải cùng gia đình của hắn cũng không ít lần được gặp mặt Trần Hiên.
Trần Dương và Trần An trao nhau ánh mắt đồng tình. Trần Dương hạ giọng nghiêm túc hơn: “Ba, thứ thuốc mới đó – ProtoVita – không chỉ là công trình nghiên cứu bình thường, mà còn là một cơ hội.”
“Cơ hội?” Trần Hiên nghi hoặc.
Trần Dương định nói rằng đó là cơ hội để nhân loại có thể tiếp tục sinh tồn khi mạt thế giáng xuống, nhưng hắn không giải thích thêm mà để Trần An xử lý phần còn lại.
Trần An nhẹ nhàng đặt chiếc vali đen lên bàn, mở khóa. Bên trong là bốn lọ dung dịch màu xanh nhạt, lấp lánh dưới ánh sáng.
“Đây là phiên bản đặc biệt mà cháu đã tinh chỉnh riêng cho ông và ba.” Trần An giải thích. “Như ông đã thấy, ProtoVita không chỉ chữa lành mà còn tăng cường sức khỏe. Với thứ này, chân của ông có thể phục hồi hoàn toàn.”
Trần Hiên im lặng, ánh mắt dừng lại trên những lọ thuốc. Đôi mắt già nua chợt ánh lên tia cảm xúc khó tả, nhưng giọng nói vẫn trầm ổn. Trước kia chân của y bị vài mảnh đạn ghim vào, thời còn trẻ tuy không sao, nhưng càng về già những vết thương đó lại càng trở nên khó chịu.
“Ta đã quen với cái chân này rồi. Chống gậy cũng không phiền lắm.”
Trần Dương nghiêm mặt: “Ba, đây không chỉ là vì ba, mà còn vì cả gia đình. Chúng con muốn ba khỏe mạnh để sống vui với con cháu nhiều năm nữa.”
Trần An tiếp lời, giọng nói khẩn thiết: “Cháu biết ông không thích lệ thuộc vào thuốc men, nhưng ProtoVita không phải là thuốc thông thường. Nó giúp cơ thể tự phục hồi tự nhiên. Cháu đã thêm vài chất bổ trợ để giảm đau và tăng khả năng thích ứng.”
Trần Hiên nhìn con trai và cháu nội một hồi lâu. Trong ánh mắt y, niềm kiêu hãnh và yêu thương dần hiện rõ. Cuối cùng, y chậm rãi gật đầu: “Được rồi, ta sẽ thử. Nhưng không cần kỳ vọng quá nhiều. Đời người đâu chỉ nằm ở đôi chân.”
Cả Trần Dương và Trần An đều nhẹ nhõm khi nghe câu trả lời. Với họ, sức khỏe của Trần Hiên là điều quan trọng nhất.
Trần An mở chiếc vali đen, lấy ra thuốc bôi gây tê và sát khuẩn, nhẹ nhàng thoa lên vị trí chuẩn bị tiêm. Sau đó, hắn sử dụng súng tiêm áp suất, lần lượt bơm các ống dung dịch bổ trợ vào trước. Hắn nhìn đồng hồ, đợi đúng năm phút rồi bắt đầu tiêm lọ dung dịch xanh nhạt ProtoVita.
Dòng dung dịch mát lạnh chảy dọc theo tĩnh mạch của Trần Hiên, dần lan rộng khắp cơ thể. Dù tin tưởng con trai mình, Trần Dương vẫn không giấu được sự lo lắng khi quan sát biểu hiện của cha.
Nhận thấy điều đó, Trần Hiên khó chịu cầm gậy chống khẽ đánh Trần Dương, trách móc rằng làm như y sắp chết đến nơi, lại còn nhắc nhở phải tin tưởng vào Trần An.
“Đến con cái mà còn không tin thì còn tin được ai nữa?” Y nói, ánh mắt đầy tự hào khi nhìn cháu trai.
Trần An giải thích với cha rằng loại ProtoVita này là bản tăng cường, giúp tái tạo cơ bắp và phục hồi chức năng vận động. Để giảm đau, hắn quyết định cho ông nội thiếp đi rồi bổ sung thêm endorphins.
Nhìn cha vẫn lo lắng, Trần An trấn an: “Không sao đâu, cha cũng từng trải nghiệm rồi mà. Chỉ cần ngủ một giấc, khi tỉnh dậy sẽ không cảm thấy gì cả.”
Trong khi đó, bà Diệu từ trong nhà bước ra, định gọi mọi người vào dùng bữa nhưng ngạc nhiên thấy Trần Hiên đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Chẳng biết bao lâu sau, Trần Hiên từ từ tỉnh dậy. Một luồng sinh khí lạ kỳ tràn vào cơ thể, khiến đầu óc y minh mẫn, tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Mọi giác quan trở nên sắc bén đến kỳ lạ, không khí trong lành bên ngoài như thúc giục y phải đứng dậy. Khi đưa tay tìm cây chống theo thói quen, y bỗng sững lại... đôi chân không còn đau nhức, lưng không còn còng mỏi. Cả cơ thể như vừa thoát khỏi xiềng xích thời gian, mạnh mẽ và tràn đầy sức sống như những năm tháng tuổi đôi mươi.
Trần Hiên bước ra sân, ánh mắt ánh lên niềm hân hoan khó tả. Bầy chó thấy chủ tỉnh dậy liền sủa vang, chạy vòng quanh y, đuôi vẫy không ngừng. Đứng giữa sân, y hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn không khí, nhịp tim đập dồn dập, mạnh mẽ như tiếng trống trận. Sự sống bừng cháy trong y, lan tỏa đến từng thớ thịt, từng mạch máu như ngọn lửa không thể dập tắt.
Đột nhiên, như một bản năng đã ăn sâu vào máu thịt, y dang hai chân, đứng vững trung bình tấn. Hai tay đưa ngang hông, từng cơ bắp trên thân người căng tràn, cuộn sóng như thép nguội được rèn dưới búa lửa. Hít sâu một hơi, y nén toàn bộ sức mạnh vào một cú đấm.
Một quyền vung ra như sấm rền! Tiếng gió rít vang xé toang bầu không khí, từng chiếc lá khô dưới sân bị cuốn lên rồi xoáy tròn theo lực quyền.
Không dừng lại ở đó, y tiếp tục triển khai những bài quyền ngày xưa đã luyện khi còn trong quân đội. Từng động tác, từng đòn thế đều chuẩn xác và uy lực, mang theo hơi thở của kỷ luật nghiêm minh. Những cú đá cao xé gió, những quyền đấm mạnh mẽ như búa tạ giáng xuống.
Y xoay người, vung quyền với thế Thái Sơn áp đỉnh, thân hình rắn chắc uy nghi tựa như một chiến thần. Mỗi lần di chuyển, mặt đất như rung lên bởi khí thế toát ra từ người y — một khí thế không chỉ của cơ thể, mà còn từ ý chí bất khuất của một đời người từng xông pha giữa bom đạn.
Luồng nhiệt lượng lan tỏa như ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòng người lính già, giờ đây bùng lên mãnh liệt. Đôi mắt y sáng rực như hai đốm lửa, mỗi thế quyền vung lên đều như vẽ nên hình ảnh của một dân tộc không bao giờ cúi đầu. Trong khoảnh khắc đó, Trần Hiên không chỉ là một lão nhân vừa tìm lại sức trẻ, mà là hiện thân của tinh thần bất khuất, một biểu tượng của ý chí kiên cường.