Chương 57: Biết Cha Ta Là Ai Không (2)
Thế nhưng khi tiến vào bên trong, hắn khựng lại trước cảnh tượng trước mắt. Đám giang hồ đàn em của Ưng đại ca không còn hung hãn như trước, mà giờ nằm la liệt trên mặt đất. Tên nào tên nấy ôm bụng rên rỉ, vài gã thậm chí không dám cử động, mặt mày tái mét.
Giữa đống hỗn độn ấy, Trần An vẫn đứng thẳng, phong thái bình thản như vừa kết thúc một buổi đi dạo. Viên đội trưởng nheo mắt quan sát, cảm giác khó chịu dâng lên, hắn vẫy tay ra lệnh:
"Bắt hết tụi nó lại! Còng tay đưa lên xe ngay!"
Đám cảnh sát lập tức lao vào lôi từng tên giang hồ lên xe. Tiếng còng tay lách cách vang lên cùng những tiếng chửi rủa yếu ớt. Tuy nhiên, ánh mắt gã đội trưởng sau đó lại dừng trên người Trần An. Hắn nảy ra ý định giữ luôn cả nhân chứng để tránh phiền hà về sau:
"Đừng hòng qua mặt ta. Nhìn ngươi chẳng giống dân lành chút nào. Bắt cả tên này nữa! Đưa hết về đồn cho ta!"
Trần An khẽ cau mày nhưng không phản kháng, bởi hắn biết tội chống đối người thi hành công vụ là rất nặng. Hắn lặng lẽ quan sát từng động thái của gã đội trưởng. Khi bị đẩy lên xe, hắn thấy tên cầm đầu nhóm côn đồ nhếch mép cười mỉa mai. Trần An thầm đoán được phần nào lý do vì sao bọn này lại ngang ngược, không sợ cảnh sát đến vậy.
Quả đúng như dự đoán, vừa về đến đồn, hắn đã bị đối xử như một tội phạm thực thụ. Trần An bị đẩy vào phòng thẩm vấn, tay bị còng chặt vào bàn. Viên đội trưởng ngồi vắt chân trên ghế, ánh mắt soi mói đầy vẻ khinh miệt:
"Khai mau! Ngươi là ai? Đến đó gây sự với bọn chúng làm gì?"
Trần An không trả lời ngay mà chỉ lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt đối phương. Sự im lặng này càng khiến gã đội trưởng tức tối, hắn đập mạnh tay xuống bàn làm cả căn phòng rung lên:
"Muốn ăn đòn thì cứ việc câm miệng!"
Trần An nhận ra tên này đang cố tình dọa dẫm để ép hắn ký vào bản tường trình bất lợi. Sau vài giây im lặng, hắn chợt thay đổi vẻ mặt, tỏ ra lo lắng, giọng nói run run khẽ vang lên:
"Tôi... tôi muốn gọi điện cho người nhà."
Viên đội trưởng nheo mắt cân nhắc một lúc rồi nhếch mép cười nhạt:
"Đưa điện thoại đây! Mật khẩu là gì?"
Dù cho phép gọi, gã vẫn cẩn thận đề phòng. Trần An tỏ vẻ sốt ruột, đọc từng con số mật khẩu. Gã đội trưởng cầm điện thoại lướt qua danh bạ rồi dừng lại ở một dãy số lưu tên “Cha”. Hắn nhấn gọi, ánh mắt vẫn dán chặt vào Trần An để dò xét phản ứng.
Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy, giọng của Trần Dương vang lên trầm ấm như mọi khi:
"Cha đây, có chuyện gì không con?"
Trần An lập tức đổi giọng, cố tình tỏ ra hoang mang:
"Cha! Con... con bị bắt rồi... Con vừa xảy ra xô xát với người ta, giờ đang ở đồn cảnh sát. Cha có thể đến đây được không?"
Trần Dương lặng người đi một nhịp, giọng nói nghiêm lại:
"Chờ cha. Cha đến ngay."
Trước khi Trần Dương kịp hỏi thêm điều gì, viên đội trưởng đã thẳng tay cúp máy. Hắn cười khẩy, mỉa mai nói:
"Ngồi đó mà chờ! Ta cũng muốn xem cha ngươi là hạng người nào. Cái thể loại đánh nhau gây rối như ngươi thì chắc cha ngươi cũng chẳng ra gì."
Gã không hề hay biết rằng, hành động vô ý của mình đã vô tình kích hoạt một cơn ác mộng lớn hơn bất cứ thứ gì mà gã từng đối mặt.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền