ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 58: Ngày Tận Thế

Trong không gian lạnh lẽo và ngột ngạt của phòng giam, Trần An ngồi lặng lẽ trên băng ghế kim loại. Dáng vẻ hắn điềm nhiên như thể mọi chuyện vừa xảy ra hoàn toàn không liên quan đến mình. Đôi mắt trầm lặng ấy ánh lên tia sắc bén, lạnh lẽo, đủ để khiến người đối diện phải dè chừng.

Phía ngoài, gã đội trưởng trung niên đang mất kiên nhẫn, đôi chân không ngừng gõ nhịp xuống sàn nhà. Gương mặt gã đanh lại, đôi lông mày dựng ngược. Gã xoay phắt người, gầm lên như muốn trút giận:

— Thằng nhãi! Ngươi đúng là biết cách làm ta mất thời gian!

Trần An ngẩng đầu, đôi mắt thoáng hiện tia lạnh lùng nhưng vẫn giữ im lặng. Hắn không cần vội vã, bởi mọi thứ vốn đã nằm trong tính toán từ trước.

Ở góc đối diện, đám giang hồ bị bắt cùng lúc đang làm thủ tục tại ngoại. Tiếng cười khinh bỉ của chúng vang vọng khắp căn phòng, khiến bầu không khí càng thêm căng thẳng.

— Thằng nhãi đó xong đời rồi! — Một tên gằn giọng, cố ý nói to để Trần An nghe thấy.

— Gây sự với chúng ta mà tưởng thoát được sao? Đúng là mơ mộng!

Tên thủ lĩnh với khí chất ngạo mạn xen lẫn gian xảo khẽ nhếch môi, nụ cười lộ rõ sự đắc ý:

— Chờ đấy, chỉ cần một cuộc gọi, mọi thứ sẽ đâu vào đấy như mọi lần mà thôi.

Đột nhiên, âm thanh còi xe cảnh sát vang lên từ xa, rít lên từng hồi sắc lạnh như xé toang bầu không khí ngột ngạt. Tiếng còi mỗi lúc một gần hơn. Gã đội trưởng giật mình, ngẩng phắt đầu hướng về phía cửa.

— Cái quái gì thế? Sao giờ này lại có xe cảnh sát đến? — Gã lẩm bẩm, sự căng thẳng hiện rõ trên mặt.

Ánh sáng xanh đỏ nhấp nháy từ những chiếc xe cảnh sát phản chiếu qua cửa kính, làm cả phân khu sáng rực như có báo động khẩn cấp. Ba chiếc xe nối đuôi nhau lao vào sân với tốc độ cực nhanh.

Gã đội trưởng nuốt khan, lòng bất giác dâng lên cảm giác bất an. Gã quát lớn, giọng đầy nghi ngờ:

— Có lệnh kiểm tra sao? Ai biết gì không?

Một viên cảnh sát trẻ vội vã kiểm tra máy tính rồi tái mặt, giọng run rẩy đáp:

— Không... không có lệnh nào cả, thưa đội trưởng... Có lẽ là kiểm tra đột xuất.

Đội trưởng nghiến răng, gân cổ nổi lên, thầm rủa trong lòng:

"Chết tiệt! Sao lại đúng lúc này chứ?!"

Nhìn ánh đèn nhấp nháy cùng âm thanh động cơ đang tắt dần bên ngoài, gã hiểu rằng mọi chuyện đã không còn nằm trong tầm kiểm soát.

— Tất cả vào vị trí! Không được lơ là! — Gã hét lớn, giọng gắt gỏng đến mức gần như mất bình tĩnh.

Gã quay phắt lại, ánh mắt gườm gườm nhìn đám giang hồ đang chờ hoàn tất thủ tục tại ngoại:

— Dẹp hết! Nhốt chúng lại ngay!

Bọn đàn em của anh Ưng sững người, mặt mày tái mét:

— Cái... cái gì? Đang làm thủ tục mà! — Một tên lắp bắp hoảng hốt.

— Nhốt lại ngay! — Gã đội trưởng rống lên, không để chúng kịp cãi nửa lời.

Những viên cảnh sát khác lập tức lao tới, đẩy từng tên trở lại phòng giam. Đám giang hồ không còn cười được nữa, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi. Cảm giác chắc chắn về quyền lực quen thuộc của chúng dường như vừa bị đập tan.

Tên thủ lĩnh cố giữ bình tĩnh, nhưng khi ánh mắt chạm đến Trần An — người vẫn đang ung dung ngồi yên không thèm nhìn tới chúng — một cảm giác lạnh sống lưng khiến y phải nuốt khan.

"Không lẽ...?" Tâm trí y thoáng hiện lên một ý nghĩ đáng sợ, nhưng y lập tức phủ nhận, cố che giấu sự hoang mang.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip