ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 75: Cậu Chủ

Trần An bước ra khỏi phòng thí nghiệm, không khí mát lành của buổi chiều khiến hắn khẽ thở dài, như muốn giải tỏa sự căng thẳng sau nhiều giờ làm việc với cường độ cao. Hắn vươn vai, đôi vai nặng nề vì uể oải nhưng lòng lại nhẹ nhõm, đầu óc lướt qua các ý tưởng vừa hoàn thành.

Nhưng cảm giác thư giãn ấy không kéo dài được bao lâu. Ở cổng chính, một nhóm người nước ngoài đang tụ tập, giọng nói ồn ào bằng thứ ngôn ngữ xa lạ vang lên trong không gian yên tĩnh. Đội bảo vệ đang cố ngăn họ tiến vào, nhưng rõ ràng những người này đang lúng túng không biết phải xử lý tình huống ra sao.

Thấy sự căng thẳng, Trần An nhíu mày, bước nhanh về phía cổng. Đội trưởng bảo vệ nhận ra hắn liền vội vã tiến lại gần, vẻ mặt thoáng chút áy náy:

— Cậu An, xin lỗi vì đã gây ra ồn ào thế này...

Trần An xua tay, giữ giọng điềm tĩnh:

— Không sao. Nhưng tại sao không báo tôi sớm?

Viên đội trưởng lúng túng gãi đầu đáp:

— Sáng nay cậu dặn trong giờ thí nghiệm không được làm phiền, nên chúng tôi cố gắng tự xử lý.

Nghe vậy, Trần An thoáng thở dài. Hắn gật đầu nhẹ, ánh mắt dịu lại:

— Lỗi của tôi. Cảm ơn các anh đã giữ trật tự. Giờ để tôi giải quyết.

Trần An bước đến gần cổng, ánh mắt sắc lạnh nhưng giọng nói vẫn giữ được sự lịch thiệp:

— Chào các vị, tôi là Trần An. Tôi có thể giúp gì cho mọi người?

Trong nhóm người đó, một gã trung niên cao lớn bước lên. Với mái tóc bạc cùng đôi mắt đầy kiêu ngạo, lão toát lên vẻ khó chịu lẫn khinh thường đối với Trần An. Lão cười nhạt, quét mắt từ đầu đến chân hắn rồi lên giọng bằng thứ tiếng Anh pha lẫn tiếng Nga:

— Ngươi là ai? Một kẻ chạy việc ở đây à?

Trần An không thay đổi sắc mặt. Hắn nhếch môi cười nhẹ, đầy vẻ kiên nhẫn đáp lại bằng tiếng Nga trôi chảy:

— Tôi làm việc ở đây. Nếu các ông cần gì, cứ nói.

Nghe vậy, gã trung niên bật cười lớn, giọng điệu châm chọc:

— Biết nói tiếng Nga cơ à, tốt, đỡ tốn thời gian. Nhìn ngươi còn trẻ măng thế này, chắc chỉ là thực tập sinh. Mau đi liên hệ với tiến sĩ Viktor! Ta là Igor Ivanov, đồng nghiệp cũ của ông ta, đằng sau là học trò cũ của lão. Chúng ta có việc quan trọng cần bàn.

Nhóm người phía sau Igor cũng mang vẻ cao ngạo, ánh mắt bọn họ nhìn Trần An như thể hắn chỉ là một tên sai vặt không đáng bận tâm.

Trần An đứng yên, đôi mắt nheo lại nhưng gương mặt vẫn giữ được sự bình tĩnh lạnh lùng. Hắn đẩy cặp kính trên sống mũi, lùi lại một bước như thể cân nhắc lời nói tiếp theo:

— Rất tiếc. Tiến sĩ Viktor hiện không tiếp khách. Nếu ông có vấn đề gì, hãy trao đổi với tôi. Tôi là người phụ trách tại đây.

Igor cau mày, vẻ không tin. Lão tiến thêm một bước, giọng gằn xuống:

— Ngươi? Người phụ trách? Đừng lãng phí thời gian của ta. Gọi Viktor ra đây!

Thấy đám người này có thái độ tồi tệ như vậy, Trần An chỉ biết thở dài, ánh mắt trở nên sắc lạnh:

— Ông Igor Ivanov, đúng không? Tôi biết ông là ai, nhưng cũng mong ông hiểu, ở đây tôi mới là người quyết định. Nếu ông không chấp nhận điều đó, mời ông quay lại khi có hẹn chính thức.

Câu trả lời của Trần An khiến không khí đột ngột căng thẳng. Một gã trong nhóm của Igor có hình thể khá cao lớn không kìm được tức giận. Y bước lên, giọng nói thô lỗ vang lên như quát:

— Này, tên chuột nhắt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip