Chương 76: Cậu Chủ (2)
— Bao vây khu vực! Đưa tất cả những người này về trụ sở ngay!
Nhóm của Igor Ivanov chưa kịp định thần thì đã bị các sĩ quan áp giải. Igor cố hét lớn, giọng đầy phẫn nộ:
— Các người không có quyền! Chúng tôi là nhà khoa học! Chúng tôi sẽ khiếu nại lên cấp trên của các người!
Một viên sĩ quan lạnh lùng đáp lại trong khi còng tay một kẻ trong nhóm:
— Gây rối ở nơi này là vi phạm pháp luật. Hãy để lời biện minh của ông dành cho tòa án.
Boris vẫn giãy giụa dữ dội:
— Thả tôi ra! Lũ vô dụng các người không biết tôi là ai sao?!
Lưu Kỳ cười khẩy, giữ chặt cánh tay của Boris:
— Tên này đang nói cái gì vậy Vân, cô dịch hộ tôi phát.
Phạm Vân ghìm tay Boris mạnh hơn, giọng lạnh lùng như băng:
— Ngừng vùng vẫy đi. Ngươi đang làm mọi thứ tệ hơn cho chính mình đấy.
Khi nhóm của Igor bị dẫn giải lên xe, vị đội trưởng cảnh sát tiến tới gần Trần An, gật đầu tôn trọng:
— Cậu An, chúng tôi đã nắm được tình hình từ báo cáo của Phạm Vân. Nhóm này đã gây náo loạn và có hành vi đe dọa an toàn. Chúng tôi sẽ giải quyết theo đúng quy trình. Đây là số điện thoại của tôi, nếu cần gì hãy gọi trực tiếp.
Trần An khẽ gật đầu, đáp lại điềm tĩnh:
— Cảm ơn đội trưởng. Tôi hy vọng mọi thứ sẽ được xử lý nhanh gọn.
Sau khi đoàn xe rời đi, không gian yên tĩnh trở lại. Lưu Kỳ khẽ buông tiếng thở dài, vừa xoa vai vừa nở nụ cười nửa đùa nửa thật:
— Đám người này đúng là chẳng biết điều. Nhưng mà cậu chủ yên tâm, có chúng tôi ở đây, chắc chắn họ sẽ không làm phiền được cậu nữa đâu.
Nghe từ “cậu chủ” lặp đi lặp lại, Trần An hơi nhíu mày, nhưng giọng điệu vẫn bình thản pha chút trêu chọc:
— Anh Kỳ, tôi đã nói rồi, đừng gọi tôi là “cậu chủ” nữa. Nghe thật kỳ quặc, tôi không quen nổi.
Lưu Kỳ phá lên cười thích thú:
— Ôi trời, cậu chủ thì gọi là cậu chủ, có gì sai đâu? Với lại nghe thế không phải rất ngầu sao? Y như phim hành động vậy!
Trần An đưa tay lên trán, bất lực trước sự hóm hỉnh của đối phương. Hắn nhìn cả Lưu Kỳ và Phạm Vân, nheo mắt hỏi:
— Nhưng nói thật đi, sao hai người lại có mặt đúng lúc vậy? Không phải tình cờ đâu đúng không? Cả đội cảnh sát nữa, đến nhanh một cách bất thường.
Lưu Kỳ đứng thẳng dậy, giọng đầy hào hứng:
— Không phải tình cờ đâu. Cậu đã nằm trong danh sách bảo vệ cấp cao rồi, lệnh được phê duyệt từ bộ. Từ giờ, tôi và Phạm Vân sẽ trực tiếp đảm nhận việc bảo hộ cậu.
Trần An sững lại một thoáng. Hắn ngước nhìn Lưu Kỳ rồi quay sang Phạm Vân, cô vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, gật đầu nhẹ xác nhận. Hắn bật cười, lắc đầu, đôi mắt lộ chút bất ngờ nhưng không quá ngạc nhiên:
— Ra vậy... Thật ra tôi cũng đoán trước được chuyện này. Khi công khai bản thân là người tạo ra ProtoVita, tôi đã biết sẽ có ngày này.
Phạm Vân lúc này mới cất lời, giọng trầm và nghiêm túc:
— Chúng tôi không có ý xâm phạm tự do của em, nhưng đây là mệnh lệnh. Em hiểu mà đúng không? ProtoVita không chỉ là một phát minh, nó là mục tiêu mà nhiều kẻ sẵn sàng làm mọi cách để chiếm đoạt.
Trần An im lặng trong giây lát rồi khẽ gật đầu. Hắn nở nụ cười nhẹ, ánh mắt lại sắc bén như thường:
— Tôi hiểu. Cảm ơn hai người.
Thấy bộ dạng đó, Lưu Kỳ bật cười lớn rồi vỗ vai hắn:
— Đúng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền