Chương 80: Âm Mưu Trong Đêm Đen (2)
— Ta cứ tưởng đó chỉ là tin đồn nhằm thu hút đầu tư thôi chứ.
Trương Hoa Thịnh quay lại, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can đối phương, y dứt khoát nói:
— Tin hay không không quan trọng, điều quan trọng là nó đang đe dọa vị thế của chúng ta.
Y dừng lại một thoáng, chỉ tay vào biểu đồ thị trường đang hiển thị trên màn hình:
— Nhìn đi, đây chính là tương lai của ngành dược phẩm. Nếu loại thuốc này được thương mại hóa trước khi chúng ta có cách đối phó, toàn bộ thị trường sẽ thuộc về họ. Mọi thứ chúng ta xây dựng suốt ba thập kỷ qua sẽ tan thành mây khói.
Lời nói của y như con dao sắc bén cắt ngang bầu không khí im lặng. Vương Thiên nhíu mày, cố giữ bình tĩnh nhưng giọng nói vẫn lộ chút nghi hoặc:
— Chủ tịch, chúng ta có chắc là họ đã hoàn thiện được nó chưa? Có thể đây chỉ là một trò lừa bịp...
Trần Vĩnh Hạo nhanh chóng cắt ngang bằng giọng căng thẳng:
— Khó có thể là lừa bịp, vì người công bố nó là tiến sĩ Viktor. Nếu những gì chúng ta thấy là thật, mẫu ProtoVita này đã vượt qua những giới hạn mà chúng ta vẫn đang chật vật tìm hiểu.
Y chống tay lên bàn, cơ thể hơi nghiêng về phía trước, ánh mắt lóe lên sự ghen tị pha lẫn tò mò:
— Nếu có được công thức này, chúng ta không chỉ giữ vững vị trí dẫn đầu mà còn vượt xa mọi đối thủ. Tuy nhiên... ta cũng không nên quá manh động. Việt Nam là một khu vực phức tạp, không thể hành động thiếu cẩn trọng.
Lăng Mộc Kỳ – gã trưởng bộ phận an ninh với thân hình cao lớn – nghiêm nghị lên tiếng:
— Chúng ta có thể làm như những lần trước. Nhưng đa phần những lần đó là trên địa bàn của chúng ta hoặc khu vực chúng ta kiểm soát, tỷ lệ thành công sẽ rất cao. Còn ở một nơi có an ninh đặc thù như Việt Nam, ta không dám chắc chắn.
Ai nấy đều hiểu ẩn ý trong lời nói của Lăng Mộc Kỳ, khiến không khí càng thêm nặng nề. Trương Hoa Thịnh chậm rãi bước về phía bàn họp, mỗi bước chân đều vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Y đặt tay lên mặt bàn kính, gõ nhịp đều đặn như hồi chuông cảnh báo:
— Chính vì thế, lần này cần phải hành động thật hoàn hảo. Ta muốn thực hiện hai phương án: một là thỏa thuận, hai là hành động trực tiếp.
Ánh mắt y quét qua một lượt rồi dừng lại ở Vương Thiên:
— Vương Thiên, ngươi sẽ dẫn đầu đoàn ngoại giao đến Việt Nam. Hãy chuẩn bị một bản đề nghị hợp tác thật chu toàn.
Vương Thiên hơi nhíu mày, lo lắng đáp:
— Nếu họ từ chối thì sao? Nếu là tôi nắm giữ thứ này, tôi cũng sẽ không đời nào giao ra.
Trương Hoa Thịnh nhếch môi cười nhạt, nụ cười khiến không khí thêm phần lạnh lẽo:
— Nếu từ chối, chúng ta sẽ tự tay lấy thứ thuộc về mình.
Giọng y chùng xuống nhưng ánh mắt lại sắc bén hơn bao giờ hết khi nhìn sang Lăng Mộc Kỳ:
— Lăng Mộc Kỳ, ngươi chịu trách nhiệm chuẩn bị đội tác chiến. Ta muốn một kế hoạch chi tiết, tuyệt đối không để lại dấu vết.
Lăng Mộc Kỳ gật đầu, không nói lời thừa thãi. Trần Vĩnh Hạo nhanh chóng xen vào với vẻ toan tính:
— Hình như chúng ta vẫn còn một vài mối quan hệ với chính quyền bên đó, liệu tôi có nên liên lạc không?
Trương Hoa Thịnh đứng dậy tiến về phía tường kính, nhìn xuống thành phố rực rỡ bên dưới, chậm rãi nói:
— Ta không quan tâm các ngươi làm thế nào. Chỉ cần nhớ, thất bại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền