ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 81: Nỗi Lo Của Mẹ

Dưới ánh nắng nhạt nhòa của buổi sớm tháng Sáu, ngôi nhà nhỏ của gia đình Trần An nằm yên bình nơi khu ngoại ô. Những tia nắng vàng ươm len lỏi qua khung cửa sổ, nhảy nhót trên mặt bàn gỗ mộc mạc, làm bừng sáng cả gian bếp.

Hơi ẩm của trời đất sau cơn mưa đêm vẫn còn vương vấn, quyện với hương thơm của bánh mì mới nướng và ly cà phê nóng hổi. Bên ngoài, tiếng chim hót líu lo đan xen cùng âm thanh xe cộ bắt đầu lăn bánh, tạo nên một bản hòa tấu sôi động của buổi sáng nơi phố nhỏ. Không khí tháng Sáu mang theo chút se lạnh, thoảng mùi cỏ non và đất ẩm, khiến ai hít thở cũng cảm thấy như đang chạm vào trái tim của thiên nhiên. Đây đó, vài hạt mưa sương đọng lại trên lá cây, lấp lánh như những viên pha lê nhỏ dưới nắng mai.

Trước hiên nhà, Lý Nguyệt đứng trong bộ áo dài xanh ngọc nhã nhặn, tay xách cặp giáo án. Nàng quay lại nhìn con trai cả, ánh mắt tràn đầy lo lắng pha lẫn tự hào:

— An à, nhớ kỹ lời mẹ dặn. Công việc dù quan trọng thế nào cũng phải giữ sức khỏe. Và… làm gì cũng phải cẩn thận, an toàn là trên hết, nghe con.

Trần An trong bộ quần áo giản dị chỉnh tề, khoác ba lô trên vai. Ánh mắt hắn đầy vẻ bất lực, nhưng không giấu được sự yêu thương dành cho mẹ mình:

— Mẹ à, con lớn rồi, không phải trẻ con nữa đâu. Mẹ đừng lo lắng quá.

Dù vậy, Lý Nguyệt vẫn không giấu được sự bất an trong lòng. Nàng khẽ mỉm cười, giọng dịu dàng hơn:

— Dù con có lớn thế nào, thì trong mắt mẹ, con vẫn là đứa trẻ ngày nào. Làm mẹ thì lúc nào chẳng lo cho con mình.

Những lời ấy không chỉ đơn thuần là dặn dò.

Đêm qua, sau khi Trần Dương tiết lộ rằng Trần An là nhân vật chủ chốt trong dự án ProtoVita, khiến nàng vui mừng khôn xiết. Trong ánh mắt nàng lúc đó chỉ còn lại niềm hạnh phúc lẫn sự tự hào vô bờ bến dành cho con trai. Thậm chí nếu không vì đã khuya, nàng đã sẵn sàng gọi điện cho bạn bè lẫn họ hàng người quen để khoe rằng con trai mình giờ đây đã là một tiến sĩ có tiếng tăm, thậm chí còn tham gia vào dự án gây chấn động cả thế giới.

Nàng nhớ lại những lần họ hàng, bạn bè từng dè bỉu con trai mình:

“Con trai chị chỉ biết ăn chơi, không chịu làm ăn gì à?”

“Học hành giỏi giang mà cuối cùng cũng thất nghiệp.”

“Hai mươi bốn tuổi rồi chứ có ít gì đâu...”

Những lời cay nghiệt ấy từng cứa sâu vào lòng nàng. Nhưng giờ đây, nàng chỉ muốn hét lên cho tất cả biết rằng con trai nàng không chỉ giỏi mà còn là một thiên tài. Nàng muốn cười thật to vào mặt bọn họ với vẻ đầy hả hê và kiêu ngạo.

Tuy nhiên, niềm vui ấy chẳng kéo dài lâu. Ngay khi Trần Dương nhắc đến những nguy hiểm mà Trần An có thể đối mặt, nỗi lo như cơn sóng dữ ập đến, lấn át cả niềm tự hào vừa mới chớm nở. Như một đứa trẻ vừa háo hức muốn biết trường học ra sao, lại vừa lo sợ khi phải rời khỏi vòng tay cha mẹ, Lý Nguyệt vui mừng vì con trai đã tìm thấy hướng đi, nhưng cũng đầy lo âu cho hành trình phía trước của hắn.

Từ trong nhà, Trần Dương bước ra trong bộ cảnh phục phẳng phiu. Hắn đặt tay lên vai vợ, trấn an:

— Đừng lo quá em à. Thằng An không còn nhỏ nữa, nó đã hai mươi bốn tuổi rồi, biết tự chăm lo cho mình. Với lại, anh đã sắp xếp hai người của đội đặc nhiệm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip