Chương 94: Canh Bạc
Chiếc xe của Trần An dần rời khỏi con ngõ nhỏ, để lại ánh đèn đuôi mờ nhạt rồi mất hút trong màn đêm.
Trịnh Kỳ Thanh đứng lặng tại chỗ, cõi lòng bồi hồi không thôi. Dù chỉ là một nụ cười nhẹ nhàng cùng lời chào "Mai gặp lại" của Trần An khi nãy, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ khiến trái tim nàng xao xuyến. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong tâm trí mà nàng khó lòng diễn tả thành lời.
Nàng cứ đứng thẫn thờ như vậy một lúc lâu, cho đến khi cơn gió đêm se lạnh thổi qua, Kỳ Thanh mới giật mình tỉnh táo lại, xoay người bước vào nhà.
Thế nhưng vừa quay bước, nàng đã chạm ngay vào ánh mắt tròn xoe đầy vẻ hoang mang của Trịnh Kỳ Phong – em trai nàng.
“Chị?” Kỳ Phong nhìn chằm chằm, rồi nghiêng đầu như muốn xác nhận xem người đứng trước mặt có thực sự là chị gái mình hay không.
Trịnh Kỳ Thanh nhanh chóng thu hồi biểu cảm, lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. Nàng khoác lên dáng vẻ của một người chị lớn có phần kiêu ngạo, giọng điệu hơi khó chịu hỏi:
“Gì vậy? Sao nhìn chị như thấy ma thế? Có chuyện gì thì nói mau.”
Kỳ Phong không đáp lời ngay, hắn vẫn dán mắt vào nàng, ánh mắt như thể vừa khám phá ra một bí mật động trời. Cuối cùng, hắn mới buột miệng:
“Người vừa rồi... có phải là chị không? Chị hai mà em biết... không bao giờ có cái dáng vẻ thục nữ ấy cả.”
Kỳ Thanh nhíu mày, trong lòng dâng lên một cảm giác không ổn:
“Dáng vẻ gì? Nói linh tinh cái gì đó?”
Kỳ Phong hắng giọng, cố che giấu nụ cười trêu chọc:
“Chị xong đời rồi! Em đi mách mẹ đây!”
Nói đoạn, hắn quay người chạy biến vào trong nhà, vừa chạy vừa cười lớn đầy đắc ý.
“Đứng lại! Thằng kia!” Kỳ Thanh quát lên một tiếng rồi lao theo sau, cố gắng túm lấy cậu em đang chạy loạn khắp nơi.
“Cứu mạng! Mẫu thân ơi cứu con! Tỷ tỷ định giết người diệt khẩu!” Kỳ Phong vừa chạy vừa gào lớn, tiếng cười vang vọng khắp căn nhà.
Kỳ Thanh nghiến răng đuổi theo nhưng không tài nào bắt kịp thằng nhóc tinh quái. Tiếng chân chạy rầm rầm khiến mẹ của cả hai là bà Phạm Mai Hương phải bước ra phòng khách. Bà chống nạnh nhìn hai đứa con, gương mặt lộ vẻ nghiêm khắc:
“Hai đứa làm gì mà chạy nhảy như giặc thế hả? Khuya rồi, đừng làm phiền hàng xóm nữa.”
Kỳ Phong lập tức dừng bước, nhưng vẫn không quên liếc nhìn chị mình đầy tinh quái, nhanh nhảu mách lẻo:
“Mẹ ơi, chị hai có người yêu rồi!”
Trịnh Kỳ Thanh đứng khựng lại, giọng hơi lắp bắp:
“Cái gì mà yêu đương? Đừng có nói bậy!”
Nhưng Kỳ Phong nào có để nàng yên:
“Thật mà mẹ! Lúc nãy có một chàng trai đưa chị ấy về tận ngõ. Khi người ta đi rồi mà chị ấy vẫn đứng ngẩn ngơ nhìn theo, bộ dạng đó chắc chắn là đang yêu!”
Bà Hương nhìn con gái, ánh mắt đầy ý tứ khiến Kỳ Thanh càng thêm lúng túng. Cuối cùng, nàng cố gắng giải thích:
“Đó chỉ là đồng nghiệp ở chỗ làm đưa con về thôi! Hoàn toàn không có chuyện gì cả!”
Lời giải thích ấy chẳng những không xoa dịu được tình hình mà còn khiến bà Hương thêm phần nghi ngờ. Bà nở một nụ cười hiền từ nhưng đầy ẩn ý:
“Tình yêu công sở à? Cũng tốt đấy con gái.”
“Con đã nói là không có mà!” Kỳ Thanh tức tối phản bác, nhưng sắc mặt đỏ bừng đã sớm phản bội nàng.
Đúng lúc đó, tiếng cửa mở vang lên. Trịnh Hải – cha của hai chị em vừa trở về sau một ngày làm việc dài. Nhìn thấy cảnh tượng náo nhiệt trong nhà, ông nhíu mày
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền