Chương 95: Canh Bạc (2)
Đây là tầng quan trọng nhất, và việc xây dựng căn cứ phải được tiến hành từ dưới lên trên.
Kết thúc công việc, Trần An khép cuốn sổ lại, lòng dâng lên cảm giác nhẹ nhõm pha lẫn trăn trở. Để hiện thực hóa tầng 7, hắn biết mình cần những phát minh tiên phong nhất. Ý tưởng về một cuộc đấu giá công nghệ vừa là cách thúc đẩy sự phát triển, vừa là cơ hội để hắn tìm ra giải pháp khả thi.
Ngả người ra sau ghế, Trần An khẽ thở dài, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời đêm lấp lánh ánh sao, ánh trăng nhạt phủ lên thành phố yên bình – một nơi vẫn chưa hề hay biết về những biến cố kinh hoàng đang rình rập.
“Gần một tháng rồi...” Trần An lẩm bẩm.
Một tháng kể từ khi hắn tỉnh lại ở điểm khởi đầu, mang theo ký ức, tri thức và cả những sai lầm của tương lai. Dù mọi thứ đều chân thực, nhưng đôi khi hắn vẫn tự hỏi liệu đây có phải một giấc mơ dài?
Nhưng không! Nhìn bản kế hoạch trên bàn, cảm nhận từng ý tưởng dần thành hình, hắn biết mình không được phép lãng phí cơ hội này.
Trần An nhón một miếng táo, vị ngọt thanh làm dịu đi sự căng thẳng. Ánh mắt hắn rực cháy quyết tâm khi nhìn vào dòng chữ "ARK" trên bìa sổ.
“Con tàu cứu rỗi nhân loại...” Hắn thì thầm.
...
Trên vùng biển đen mịt mù, một con tàu chở hàng khổng lồ đang lặng lẽ rẽ sóng tiến về phía đất liền. Đêm tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng động cơ tàu rền rĩ phá tan không gian yên ắng.
Trong buồng lái, ánh đèn mờ ảo hắt lên gương mặt cứng rắn của vị thuyền trưởng. Hắn ta có dáng người to lớn, ngồi yên sau bánh lái, rít một hơi thuốc dài. Làn khói trắng lơ lửng che khuất đôi mắt sắc lạnh đầy sự từng trải.
Bên cạnh, gã thuyền phó nhỏ con hơn không giấu nổi vẻ bất an. Đôi mắt gã không ngừng đảo qua lại giữa màn đêm đặc quánh phía trước và những con số nhấp nháy trên bảng điện tử. Cuối cùng, gã quay sang nhìn thuyền trưởng, giọng run run:
“Thuyền trưởng, liệu... chuyện này có ổn không?”
Thuyền trưởng không đáp ngay. Hắn nhả một làn khói dài, đôi mắt vẫn dán chặt vào đường chân trời xa thẳm:
“Ngươi cứ làm tốt việc của mình đi. Chuyện này phía bên kia đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi.”
Dù lời khẳng định đầy chắc chắn, thuyền phó vẫn thấp thỏm không yên. Gã cúi đầu, hai tay siết chặt:
“Nhưng... thứ chúng ta đang chở là máy móc chế tạo vũ khí. Đây là hàng cấm. Nếu bị hải quan hoặc tuần tra biển phát hiện, chúng ta chắc chắn sẽ bị bắt. Ngồi tù mọt gông vẫn còn là nhẹ.”
Thuyền trưởng nhếch môi cười lạnh. Hắn dập tàn thuốc xuống khay kim loại, tiếng "xèo xèo" vang lên khô khốc:
“Ta biết rõ điều đó hơn ai hết. Nhưng chúng ta đã nhận tiền, đã bước lên con đường này thì không còn đường lui. Dù có chuyện gì xảy ra, ít nhất gia đình chúng ta cũng có tiền tiêu không hết.”
Thuyền phó cắn môi, không dám nói thêm. Gã biết thuyền trưởng nói đúng. Giờ đây mọi lời than vãn đều vô nghĩa, thứ duy nhất họ có thể làm là tiếp tục tiến về phía trước.
Bên ngoài, biển cả trải dài vô tận, mặt nước phẳng lặng một cách kỳ quái. Ánh trăng mờ nhạt phản chiếu những gợn sóng như những vệt bạc cắt ngang mặt biển. Cảnh tượng này vốn dĩ mang lại cảm giác bình yên, nhưng đối với những người trên tàu, đó lại là sự tĩnh lặng báo hiệu cơn bão tố sắp đến.
“Thật yên ả...” Thuyền phó thì thầm như tự nói với chính mình. “Trước cơn bão,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền