ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 97: Lý Cảnh

Sương mờ vẫn lơ lửng trên mái những tòa nhà trong khuôn viên công ty thực phẩm Tân Hòa. Tiếng búa đập, máy khoan cùng tiếng lao xao của công nhân vang lên khắp nơi, báo hiệu nhịp sống đang dần trở lại sau nhiều năm nơi này chìm trong hoang tàn.

Những bức tường cũ kỹ được khoác lên lớp sơn mới, các khung cửa sổ hoen rỉ cũng đang được thay thế. Đội ngũ công nhân hối hả làm việc, từng chiếc xe tải chở vật liệu lần lượt ra vào không ngớt.

Trước cổng công ty, một chiếc xe Dream dừng lại với tiếng động cơ khàn đục. Người đàn ông bước xuống xe, dáng người cao lớn, tuy tuổi đã ngoài năm mươi nhưng vẫn giữ được phong thái chững chạc của một người từng trải. Y mặc bộ vest đen cắt may chỉn chu, đôi giày da bóng loáng, chiếc khăn tay gọn gàng nơi túi áo ngực toát lên vẻ lịch lãm.

Lý Cảnh nhẹ nhàng vuốt lại cổ áo, liếc nhìn khu vực cổng chính bằng ánh mắt sắc sảo nhưng đầy trầm ổn. Trên gương mặt y, những nếp nhăn nơi khóe mắt không làm lu mờ khí chất, ngược lại càng khẳng định thêm sự tinh anh và kinh nghiệm của một kẻ dạn dày sương gió.

Trong phòng bảo vệ nhỏ cạnh cổng, Phạm Bình – một lão giả thấp bé đã ngoài sáu mươi, đang ngồi nhâm nhi tách trà. Dáng vẻ lão bình dị nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, phản chiếu sự tận tụy của một nhân viên lâu năm. Khi thấy bóng dáng Lý Cảnh qua khung cửa sổ, lão đặt chén trà xuống, nhấc cặp kính lão lên chăm chú quan sát.

Phạm Bình đứng dậy, khoác chiếc áo bảo vệ đã bạc màu lên vai rồi dặn dò hai bảo vệ trẻ mới tuyển:

— Để tôi ra tiếp vị khách này. Các cậu ở đây trông cổng là được.

Lão bước ra cổng với dáng đi chậm rãi nhưng tự tin, mỉm cười nhẹ nhàng chào hỏi:

— Xin chào, tôi là Phạm Bình, bảo vệ trực cổng hôm nay. Ngài cần gặp ai?

Lý Cảnh khẽ gật đầu, ánh mắt mang theo sự thân thiện và tôn trọng. Giọng nói của y trầm ấm, tạo cảm giác gần gũi:

— Chào ông Phạm. Tôi là Lý Cảnh, được cậu Trần An ủy quyền đến tiếp nhận một số công việc tại đây. Hân hạnh được gặp ông.

Lý Cảnh đã xem qua tư liệu về công ty trước khi đến, nhờ đó y biết Phạm Bình là một nhân viên trung thành, tận tâm với công việc. Hơn hai mươi năm gắn bó đã biến người bảo vệ già này thành một phần không thể thiếu của nơi đây. Sự tận tụy ấy khiến Lý Cảnh càng thêm phần kính trọng.

Phạm Bình quan sát kỹ người đàn ông trước mặt. Phong thái đối phương điềm tĩnh, lời nói mực thước nhưng không mất đi sự khiêm nhường. Lão gật đầu đáp, giọng vẫn giữ vẻ cẩn trọng:

— Chào ông Lý. Tôi có nghe qua việc này, nhưng để chắc chắn, tôi cần liên hệ xác nhận với phòng hành chính trước.

Lý Cảnh khẽ mỉm cười, thái độ không chút khó chịu:

— Quy định là quy định, ông cứ làm việc của mình. Tôi chờ được, không sao hết.

Thái độ hòa nhã cùng phong cách lịch lãm của Lý Cảnh khiến Phạm Bình thầm nể phục. Lão mở cửa, mời khách vào phòng bảo vệ:

— Mời ông vào ngồi chờ một lát. Trời nóng thế này, ngồi ngoài không tiện.

Lý Cảnh bước vào căn phòng nhỏ, vừa kéo ghế ngồi vừa lịch sự cảm ơn. Phạm Bình rót thêm trà vào chén, mời khách dùng thử:

— Chỉ là trà xanh bình thường thôi, nhưng tôi uống đã quen. Không biết ông có thấy hợp vị không.

Lý Cảnh đón lấy chén trà, hơi cúi đầu đáp lễ:

— Cảm ơn ông.

Chỉ một lúc sau, Phùng Hạo – người điều hành

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip