ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 99: Kẻ Mộng Mơ Trong Bóng Tối

Tiếng cửa sắt nặng nề rít lên trước khi đóng sập lại, âm thanh kim loại lanh lảnh xuyên thấu không gian như nhát dao cắt vào sự tĩnh lặng c·hết chóc.

Bên trong căn buồng giam nhỏ hẹp, ánh sáng vàng nhạt hắt qua ô cửa nhỏ trên cao chỉ đủ chiếu sáng một góc tường. Khánh ngồi bó gối, lưng tựa vào bức tường lạnh buốt, đôi vai gầy guộc co lại như đang chống chọi với cả một thế giới vô hình đang đè nặng.

Trên tay hắn là một tờ giấy nhăn nheo, sờn mép, dường như đã trải qua hàng chục lần bị nhàu nát rồi lại được vuốt thẳng. Hắn cầm cây bút chì than, từng nét vẽ hiện ra chậm rãi, như thể sợ rằng bản thân sẽ phá vỡ một điều gì đó thiêng liêng.

Đôi mắt hắn, đôi mắt không còn ánh lên sự sống động của tuổi trẻ, bỗng chốc dịu lại và trở nên mềm mại hơn khi những đường nét dần khắc họa nên một khuôn mặt nhỏ nhắn.

Đó là Linh.

Cô bé trong hình có đôi mắt to tròn, trong veo như mặt hồ buổi sớm. Mái tóc mượt mà được hắn tỉ mỉ họa lại, từng sợi như gợn sóng mềm mại bao quanh khuôn mặt thanh tú. Nụ cười của Linh hiện lên sau cùng, một nụ cười e ấp, tựa như ánh nắng hiếm hoi của ngày đông giá lạnh.

Khánh ngừng tay, nhìn vào bức vẽ với ánh mắt như xuyên qua thời gian, xuyên qua mọi rào cản của thực tại. Cô em gái bé nhỏ ấy đã vô tình bước vào cuộc đời hắn trong một chiều mưa xối xả. Hai mảnh đời bất hạnh gặp nhau, không hẳn để xoa dịu v·ết t·hương, nhưng lại trở thành nguồn sáng duy nhất cho những tháng ngày tối tăm của đối phương.

Cây bút chì trên tay Khánh run lên, rồi bất giác hắn đặt nó xuống. Ngón tay chai sần lướt nhẹ lên bức vẽ, như thể sợ rằng chỉ cần chạm mạnh hơn, hình bóng ấy sẽ tan biến. Một giọt nước mắt từ khóe mắt trái lặng lẽ rơi xuống, chạm vào góc tờ giấy, tạo nên một vệt ẩm nhỏ.

"Hắn lại vẽ nữa kìa."

Một giọng nói trầm đục vang lên từ phòng giam bên cạnh, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Đó là lão Thành, một người đàn ông với mái tóc đã bạc quá nửa. Lão nhìn qua khe hở giữa các song sắt, ánh mắt không còn sự sắc sảo của tuổi trẻ mà thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm.

"Đứa nhỏ tội nghiệp."

Lão lẩm bẩm như nói với chính mình.

"Nó đáng lẽ không nên rơi vào chốn này."

Từ góc xa, giọng nói của Hòa, một thanh niên trẻ tuổi mới nhập trại, cất lên đầy tò mò:

"Lão Thành, lão biết gì về hắn sao? Người ta nói hắn g·iết người, có thật không?"

Lão Thành không trả lời ngay mà chỉ im lặng một lát. Lão thở dài, một tiếng thở dài thấm đượm nỗi buồn cùng sự đồng cảm.

"Giết người thật."

Lão nói, giọng đều đều nhưng nặng tựa ngàn cân.

"Nhưng hắn không phải loại máu lạnh. Đứa nhỏ đó có lý do, một lý do mà những kẻ như chúng ta... có thể hiểu được."

Những lời thì thầm len lỏi qua các dãy phòng giam. Câu chuyện của Khánh được kể lại qua miệng nhiều người, mỗi người lại có một góc nhìn khác nhau. Một số kẻ chế giễu sự bồng bột của hắn, nhưng đa số chỉ cảm thấy tiếc nuối.

Khánh sinh ra ở một vùng ven thành phố, nơi những mái nhà xiêu vẹo chen chúc, và những giấc mơ thường bị c·hôn v·ùi dưới lớp bụi bặm của sự nghèo khó. Mẹ mất sớm, cha nghiện rượu, tuổi thơ của Khánh là những ngày chạy trốn khỏi đòn roi, cố gắng tìm kiếm từng bữa ăn để nuôi nấng em gái nhỏ. Linh, cô bé với

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip