ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ngõ Ô Y

Chương 53. Chương 53

Chương 53

Ngõ Ô Y – Chương 53

Chương 53: Hoa đào trên gấm (2)

Biệt viện của Lý trạch ngụ tại nơi có phong cảnh đẹp nhất Đào cốc. Những lúc không người ở, tòa viện sẽ mở cửa cho nhã sĩ phong lưu bên ngoài vào ngắm hoa ngắm cảnh. Nay đang là mùa hoa nở đẹp nhất, người kéo tới Lý trạch chen chúc ngắm hoa cũng theo đó tăng lên.

"Vịt vàng đùa nô dưới cành liễu, mê mẩn đào hoa đỏ một vùng, Đào cốc quả không hổ với cái tên của nó!"

Một người trung niên mặc đồ trắng nhìn cảnh núi đồi hoa đào nở, tức cảnh sinh tình.

Người trung niên mặc đồ xanh bên cạnh vỗ tay phụ họa, đoạn giơ tay mời người áo trắng đi tiếp về phía trước. Hai người vừa đi vừa bàn luận, hai gã hầu cúi đầu theo sau, một xách cặp lồng, một ôm rương bút mực. Khi nhóm người đi qua cánh cổng thùy hoa hình vòm, bỗng nghe trong cửa có tiếng cười đùa, dừng bước nhìn kỹ, trông thấy một cậu bé mũm mĩm khoảng một tuổi đứng dưới gốc dương liễu, mặc áo gấm đối khâm màu thiên thanh, gương mặt bầu bĩnh, đôi mắt mở to hàng mi rậm, mỗi khi cười, đuôi mắt lại nhướn cao, trông rất đáng yêu. Vì thấy cậu bé dễ thương, hai người dừng chân nhìn một hồi. Lại thấy cu cậu vịn cây liễu chậm rãi ngồi xuống, bàn tay nhỏ bé chỉ vào lũ vịt vàng dưới cây, chu môi hô lên "vịt vịt".

"Cậu bé trông mặt mày đáng yêu, Trạm Sơn huynh đúng là có phúc."

Người mặc đồ trắng tưởng thằng bé là cháu trai của ông bạn, cất lời khen.

Người áo xanh tên là Cố Trạm Sơn, nghe bạn nói thế thì khoát tay lia lịa,

"Trong cửa là tư gia nhà họ Lý, người ngoài không được vào, đấy chắc là người nhà họ tới rồi, chúng ta đến tiểu đình bên suối phía trước ngắm đi."

Vừa nói xong câu, chợt nghe thấy bên trong vọng đến âm thanh trầm thấp căn dặn,

"Dĩ Hằng, không được ngồi dưới đất."

Theo tiếng nói, một bóng người cao ráo xuất hiện dưới vòm cây, mặc trường bào viên lĩnh tay bó màu đen, trên ống tay thêu hình xà mùa lượn bằng chỉ bạc. Tuy hiện nay Đại Chu quốc đã cởi mở hơn trong việc đàn ông mặc y phục có hình mãng xà, song chẳng người bình thường nào dám mặc như thế ra ngoài rêu rao, hễ mặc y phục đó thì cũng là người có tước vị.

Ấy?

Lý Sở vừa ôm con, bỗng thoáng thấy người ngoài cửa, hắn nhận ra người mặc đồ xanh, chính là danh sĩ Cố Trạm Sơn ở Tần Xuyên, hồi nhỏ còn từng dạy hắn Hán sử một thời gian. Nếu đã gặp thì phải chào hỏi, ôm con trai bước ra cổng thùy hoa rồi đặt con xuống đất, cung kính thi lễ với Cố Trạm Sơn, đồng thời gọi đối phương một tiếng "thầy".

Cố Trạm sơn cũng nhận ra Lý Sở, chỉ là ông không cho rằng mình là thầy của hắn, mới dạy được hai tháng, hắn đã lên kinh thành vào Thái Học viện,

"Công tử khách khí quá, chưa dạy dỗ đến nơi đến chốn, sao dám xưng thầy?"

Sau câu chào hỏi, bỗng sực nhớ ra ông bạn bên cạnh, vội giới thiệu với Lý Sở,

"Đây là danh sĩ Lục Thương Bạch Cư Thiền."

Danh sĩ Lục Thương? Lý Sở đảo qua mấy cái tên Lục Thương trong đầu, nghe nhiều nhất đương nhiên là mấy người dòng họ Phương thị, còn vị trước mắt lại chưa nghe nói bao giờ, ắt chỉ mới thành danh không lâu,

"Kính chào tiên sinh."

Hắn ôm quyền thi lễ với đối phương.

Bản thân Bạch Cư Thiền khá kiêu, dẫu gì cũng sư xuất danh môn, lại thường xuyên gặp các vị quan lớn, thành ra ông không quá ưa tính khí đức hạnh của con cháu quý tộc, có điều cảm thấy

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip