Chương 77
Ngõ Ô Y – Ngoại truyện 3
Ngoại truyện 3: Đến rồi lại đi, tuyết trên nền tuyết
Từ nhỏ Điềm Nhi đã không thích tên mình. Trong nhà đông anh chị em ai cũng có tên nghe rất đàng hoàng, nhưng đến lượt nàng lại bị gọi Cục Đường Cục Đường. Hễ nhắc đến đồ ngọt là luôn kèm theo một câu: chắc chắn thứ này Cục Đường quen lắm, vì đều ngọt cả mà.
Điều ấy khiến cô bé rất sầu, càng lớn càng buồn. Bảy tám tuổi đã léo nhéo đòi mẹ đổi tên, nhưng mẫu thân bảo đấy là tên tổ mẫu đặt. Nàng đi tìm tổ mẫu, tổ mẫu nghễnh ngãng, nói với bà chuyện này bà lại nghe ra chuyện khác. Nói với bà muốn đổi tên, bà lại nói hoa hồng nở ngoài cửa, tóm lại là không đổi tên được.
Sau đó cha đến thư viện quận Đông dạy học, nàng cùng các anh chị theo mẹ dọn đến quận Đông, không còn cơ hội tìm tổ mẫu đòi đổi tên nữa.
Năm Điềm Nhi chín tuổi, Ngũ thúc đến quận Đông du học, ở nhà cô bé mấy ngày. Đi theo chú ấy ngoài một tiểu đồng tên Thanh Tùng thì còn có một thiếu niên khoảng mười ba mười bốn tuổi, Ngũ thúc nói đó là học trò của mình, lúc giới thiệu gọi cậu ấy là Lý Hằng.
Chính cái người tên Lý Hằng này đã đem đến cuộc đời cô bé một biệt danh có xóa cũng không phai – Sỏa Bạch Điềm*.
(*Cụm từ để chỉ những người ngây ngô ngốc nghếch mà vẫn đáng yêu. )
Vì băng ghế cứ bị đá quá phiền, Điềm Nhi hung dữ trợn mắt. Người này phiền chết đi được, từ năm ngoái vào quân đội Đông phủ, hễ được nghỉ là lại mò đến nhà nàng ăn chùa uống chùa, nói chuyện trời đất với Đại ca cũng được thôi, đằng này cứ thường xuyên sai khiến mình, không phải bưng trà rót nước thì cũng là lấy bát lấy đũa, phiền phức quá!
"Đói chết ta mất, nha đầu, nhanh đem bánh cuốn lên đây, cũng lấy thêm ít dưa muối lần trước nữa."
Lý Hằng chà xát hai tay, ngồi xuống cạnh Bạch Nhuận Triết, thấy tiểu nha đầu một bên không phản ứng, cậu lập tức duỗi chân đạp vào băng ghế.
Xách làn trúc xuống bếp lấy ít bánh cuốn nóng, lại lấy nấm ngâm tương mới làm từ trong hũ ra, bưng lên phòng ăn, không muốn đưa thẳng cho gã kia nên nàng chỉ định đặt xuống góc bàn, nhưng hắn ta như có mắt mọc sau gáy, vừa nói chuyện với Đại ca vừa vươn tay nhận đồ – hình như hắn lại cao thêm rồi, tay chân dài thật đấy.
"Muội ăn xong rồi."
Đặt đũa xuống, nàng thưa với Đại ca một tiếng, đây là quy định của nhà bọn họ, cơm nước xong nhất định phải thưa với trưởng bối rồi mới được rời bàn, cha mẹ không có ở nhà thì anh trai là lớn nhất, dĩ nhiên sẽ thưa với huynh trưởng.
"Muội xới cơm giúp Tuyết Thành đi."
Bạch Nhuận Triết dặn em gái.
Tuyết Thành là tên tự của Lý Hằng.
Điềm Nhi bực mình thở hắt ra, phớt lờ cậu ta, cúi đầu tiếp tục ăn uống, người ta ăn cơm xong còn phải may giày cho cháu gái nữa, chị gái với anh rể sắp từ Lục Thương đến, nếu không làm nhanh thì không kịp mất.
Sau lần thứ ba bị kim đâm vào tay, nàng ném phứt kim chỉ vào rổ, lấy ra một tờ giấy lớn sau tủ, vuốt tật phẳng, bắt đầu cầm bút luyện chữ, đây là một trong những cách giúp nàng có thể ổn định tâm trạng.
Đang viết thì bỗng thấy ngoài cửa tối mù, ngẩng đầu lên, trông thấy gã Lý Hằng ăn cơm chùa đang nằm trên bệ cửa cười cười, thấy nàng ngẩng đầu nhìn mình, hắn ló đầu tới nhìn nàng viết chữ,"Bắt đầu tập cuồng thảo rồi đấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền