ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Giang Tiếu Ngu có cảm giác mơ hồ rằng, sau khi An Noãn đến đội cảnh sát hình sự của họ, có thể sẽ dấy lên một làn sóng thi đua học hỏi, nâng cao kiến thức văn hóa.

Trong đội cảnh sát hình sự ai cũng dũng cảm và gan dạ, không một ngày nào lơ là việc tập luyện, không có ai lười biếng. Nhưng việc học văn hóa lại khiến họ cảm thấy hơi phiền phức.

Mọi người cũng không lười biếng trong các buổi học do cấp trên sắp xếp. Nhưng ngoài những buổi học đó ra thì họ không mấy mặn mà.

Yêu cầu trình độ học vấn tối thiểu của đội cảnh sát hình sự là cấp ba, sinh viên đại học cũng có nhưng không nhiều. Với trình độ văn hóa cấp ba, một số vẫn thấy học tập khá vất vả.

Nhưng An Noãn thì khác.

An Noãn không biết võ, dù hiện tại cô còn chưa có bằng tốt nghiệp cấp hai nhưng cô lại thuộc phái học thuật.

Bàn làm việc của Lư Thụy Trạch ngay cạnh An Noãn, nghe cô nói vậy anh ta liền ghé sát lại.

“Tiểu An, cô nghiên cứu cái gì, tâm lý học à?” Lư Thụy Trạch nói: “Mấy hôm trước tôi còn nghe đội trưởng nói, cấp trên có ý định sắp xếp người đi tu nghiệp, đưa nhân tài tâm lý học về. Lúc đó tôi còn nghĩ có cần thiết không, tâm lý học nghe thì có vẻ cao siêu, nhưng chỉ nói vài câu là có thể nhìn thấu nội tâm người khác sao? Thần kỳ đến vậy à?”

“Cũng không hẳn là có thể nhìn thấu nội tâm người khác một cách trực tiếp, nhưng tâm lý học trong lĩnh vực điều tra hình sự thực sự rất hữu ích.” An Noãn bẻ ngón tay đếm: “Có thể phân tích hành vi phạm tội, đánh giá trạng thái tâm lý của tội phạm, phân tích động cơ gây án, phân tích hiện trường vụ án, cung cấp chiến lược thẩm vấn, v.v…”

Nghe mãi, nghe mãi, dường như rất hữu ích.

Mọi người trong văn phòng đều vây lại.

Cuối cùng, mọi người đi đến một kết luận.

Tiểu An đúng là một người có văn hóa.

Là đồng chí có trình độ văn hóa thấp nhất trong văn phòng này, An Noãn vô cùng xấu hổ.

Sở Tuấn cả ngày hôm đó không trở về, đến gần giờ tan làm mới gọi điện về.

“Bên anh có một vài phát hiện, tối nay có thể sẽ về muộn một chút,” Sở Tuấn nói: “Em về nghỉ ngơi trước đi, không cần đợi anh.”

An Noãn vội hỏi: “Có nguy hiểm không?”

“Yên tâm đi, không có nguy hiểm đâu,” Sở Tuấn nói: “Nếu em có việc gì thì gọi cho nhà cũ, hoặc gọi cho lão Tưởng.”

“Được rồi, em không sao, anh đi làm đi.”

Lão Tưởng là bạn của Sở Tuấn, là người bạn có nhà gần căn hộ ba phòng nhất. Nhà anh ta có điện thoại, Sở Tuấn trước đó đã dặn dò, nếu có việc gấp có thể tìm anh ta, những thứ khác không có nhưng điểm mạnh là đến rất nhanh.

Tan làm đúng giờ, cô trở về căn hộ ba phòng.

An Noãn một mình cũng lười ăn uống đàng hoàng, ăn tạm một miếng bánh mì, uống một chai nước ép coi như xong một bữa.

Ăn no, tắm rửa xong.

Cô không thích xem TV, tạm thời cũng không ngủ được, liền lấy những cuốn sách cần đọc ra xem.

Không biết tối nay Sở Tuấn có về không, nhưng dù sao đi nữa cứ đợi một lát đã.

Cuốn sách An Noãn đang xem chính là những bài giảng về các vụ án khác nhau, có những vụ cô đã từng thấy, có những vụ chưa từng thấy.

Xem một lúc, cô nhớ lại một vụ án đã từng đọc.

Taxi, Đêm Kinh Hoàng.

Vụ án kể về một chiếc taxi gặp tai nạn vào lúc nửa đêm, xe đột nhiên mất kiểm soát đâm vào lan

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip