Chương 38: Thật sự có ma!
Vân Quán Nguyệt bắt chuyện với cô bé: "Em là Tiểu Duy phải không? Có muốn chơi một trò chơi với chị không?"
Tiểu Duy tỏ ra lạnh nhạt, cúi gằm mặt. Vân Quán Nguyệt chẳng hề để tâm đến thái độ đó, cứ thế nói tiếp: "Nào, viết ngày tháng năm sinh của em vào cuốn sổ này. Chị có thể nói ra toàn bộ những chuyện em đã trải qua từ nhỏ đến giờ, em tin không?"
Nghe vậy, Tiểu Duy tỏ ra hứng thú, ngẩng đầu khỏi tư thế cúi gằm ban nãy, quay sang nhìn chằm chằm Vân Quán Nguyệt hai giây rồi quả quyết: "Em không tin!"
Vân Quán Nguyệt đẩy cuốn sổ và chiếc bút nước màu đen về phía cô bé: "Thử nhé?"
"Thử thì thử." Tiểu Duy ngồi ngay ngắn lại, nói thêm: "Nếu chị nói không đúng, thì phải nói với mẹ em là em không có bệnh, không cần đi gặp bác sĩ tâm lý, còn phải bảo bà ấy trả điện thoại cho em."
Vân Quán Nguyệt giơ tay ra hiệu "ok": "Không thành vấn đề."
Tiểu Duy nhanh chóng viết xuống ngày, tháng, năm sinh của mình, thậm chí còn ghi chính xác đến từng giây.
Vân Quán Nguyệt cúi mắt lướt qua bát tự của cô bé, tiện tay vẽ ra một lá số mệnh. Cô khẽ cười, bắt đầu: "Ba mẹ em ly hôn khi em ba tuổi, từ nhỏ em sống với ba. Nhưng vì ba đi làm xa nên thực ra em được ông bà nội nuôi lớn."
Nghe đến đây, ánh mắt Tiểu Duy lập tức trợn to.
Vân Quán Nguyệt vẫn tiếp tục: "Nửa năm trước, ba em tái hôn, em không hoà hợp với mẹ kế nên bị đưa sang ở với mẹ ruột."
Cô bé bĩu môi: "Chắc là mẹ em nói hết với chị rồi đúng không? Đi khám tâm lý thì chắc chắn sẽ phải cung cấp thông tin cơ bản mà, chị lừa được ai chứ!"
"Sao vội thế? Chị còn chưa nói hết mà." Vân Quán Nguyệt vẫn mỉm cười. "Ông bà nội em trọng nam khinh nữ, chẳng ưa gì em, đối xử cũng không tốt. Em luôn nhẫn nhịn, trong lòng lại căm ghét mẹ, cảm thấy ngày xưa mẹ không đưa em đi là đã bỏ rơi em. Thành tích học tập của em trước đây vốn rất tốt, nhưng từ khi về sống với mẹ thì tuột dốc không phanh, em bắt đầu bỏ bê việc học. Nguyên nhân là vì em muốn thu hút sự chú ý của mẹ, muốn mẹ quan tâm em nhiều hơn."
Cô bé này điển hình là tuýp người ngoài cứng trong mềm, bướng bỉnh, ương ngạnh lại thích chống đối. Chắc do ông bà nội nuôi lớn từ nhỏ.
Nghe những lời Vân Quán Nguyệt nói, Tiểu Duy như con mèo bị giẫm trúng đuôi, lập tức dựng hết lông lên. "Chị nói bậy! Em chẳng thèm quan tâm bà ấy đâu." Cô bé hốt hoảng phản bác, mắt còn trợn to hơn lúc nãy: "Em ghét bà ấy chết đi được, biết không? Trước kia không thèm lo cho em, ly hôn cũng không dẫn em đi. Giờ lại quay về quản em, giả tạo! Em chẳng cần đâu!"
Vân Quán Nguyệt khẽ thở dài: "Không phải mẹ em không muốn đưa em đi. Hồi đó lúc ly hôn với ba em, mẹ không có việc làm, lại bị ba em tranh quyền nuôi con. Không có công việc, không có thu nhập, chẳng có gì đảm bảo cho cuộc sống. Bà ấy giành không nổi quyền nuôi em, thì làm sao đưa em theo được?"
Tiểu Duy nghe vậy thì sững người. Cô bé cắn môi dưới, lí nhí nói: "Dối trá! Ba em nói là do bà ấy không cần em nữa. Ông bà nội cũng bảo thế."
Vân Quán Nguyệt bật cười khẽ: "Tất nhiên họ sẽ nói vậy. Không thế thì làm sao em căm ghét mẹ mình được? Mẹ em vẫn gửi tiền chu cấp mỗi tháng đấy, chuyện này ba và ông bà nội em chưa bao giờ nhắc đến đúng không? Còn quà sinh nhật hàng năm nữa, chắc cũng chưa từng đến tay em đâu nhỉ?"
Tiểu Duy: "Quà sinh nhật gì cơ?"
Vân Quán Nguyệt giang hai tay: "Đấy, em thấy chưa? Đến chuyện đó em còn không biết."
Tiểu Duy im bặt, như thể thế giới quan của cô bé vừa bị sụp đổ, đầu óc hoàn toàn rối loạn.
Vân Quán Nguyệt tiếp tục: "Chia tay cậu bạn trai nhỏ rồi đúng không?"
"Chị, sao chị biết?" Tiểu Duy hít mạnh một hơi, theo phản xạ hỏi lại: "Mẹ em nói với chị hả? Nhưng sao mẹ biết chuyện em có bạn trai được? Em giấu kỹ thế cơ mà."
Vân Quán Nguyệt khẽ chớp mắt: "Tất cả những điều đó, chị đều tính ra được từ giờ sinh của em. Mẹ em còn chưa biết chuyện này đâu."
Tiểu Duy bắt đầu dao động: "Thật hả? Chị lợi hại vậy sao?"
Vân Quán Nguyệt khẽ gật đầu: "Tất nhiên rồi."
"Nhưng mà em rất thích anh ấy, không muốn chia tay."
Vân Quán Nguyệt nói thẳng: "Cậu ấy khắc em. Nếu em cứ cố chấp tiếp tục mối quan hệ này, thì sau này làm gì cũng không thuận. Gần đây em gửi bản thảo đến nhà xuất bản bị từ chối, chính là vì lý do đó. Chỉ cần có cậu ấy bên cạnh, em sẽ chẳng thể thành công trong bất cứ việc gì."
Tiểu Duy: "?"
[Đến chuyện gửi bản thảo bị từ chối cũng biết?]
Chuyện này cô bé còn giấu kỹ hơn cả chuyện yêu đương. Ít ra chuyện yêu đương còn có mấy đứa bạn thân của cô bé biết. Còn chuyện bản thảo bị từ chối, cô bé chưa từng hé răng với ai!
[Chị gái xinh đẹp này cái gì cũng biết, quá mạnh rồi, quá lợi hại rồi!]
Thái độ của Tiểu Duy lập tức xoay ngoắt 180 độ. Cô bé bật dậy, hai tay chống lên mặt bàn, hơi nghiêng người về phía trước, truy hỏi: "Thật hả chị? Cậu ấy thật sự khắc em sao? Vậy nếu em chia tay, bản thảo sẽ được duyệt đúng không!?"
Vân Quán Nguyệt gật đầu chắc nịch: "Ừ, em có bát tự thuộc mệnh đa Thực Thương, rất phù hợp với nghề viết lách. Em đúng là có chút thiên phú về phương diện này. Nhưng nếu em không muốn chia tay, thì sau này có trụ nổi với nghề hay không thì chưa chắc đâu."
Nhìn bát tự thì thấy cô bé này hơi "não tình yêu". Chắc là do hoàn cảnh gia đình khiến cô bé thiếu thốn tình cảm, nên rất dễ bị nam giới lừa gạt. Thêm vào đó, thân thể yếu, tâm trạng nhạy cảm, ngoài miệng cứng rắn nhưng trong lòng mềm yếu, có xu hướng làm tổn thương chính mình và những người yêu thương mình. Nhưng cô bé còn nhỏ, tính cách vẫn có thể điều chỉnh được.
Gương mặt Tiểu Duy hiện lên vẻ do dự. Thực ra mới yêu chưa lâu, tình cảm cô bé dành cho cậu con trai kia cũng chưa sâu đậm. Giữa tình yêu và ước mơ, cô bé đã kiên định chọn lấy ước mơ.
"Về em sẽ chia tay!" Ánh mắt Tiểu Duy đầy quyết tâm. "Không ai được cản trở em theo đuổi ước mơ. Em nhất định phải trở thành một nhà văn!"
Vân Quán Nguyệt cổ vũ cô bé: "Chỉ cần em kiên trì, nhất định sẽ thành công. Cũng nên nói chuyện thẳng thắn với mẹ. Bà ấy rất yêu em."
Nghe đến đó, Tiểu Duy lại rơi vào im lặng, tay đan vào nhau, cúi đầu không nói gì. Mãi một lúc sau, cô bé mới khẽ "dạ" một tiếng thật nhẹ.
Sau khi cuộc trò chuyện kết thúc, Vân Quán Nguyệt đứng dậy mở cửa, mời cô Trương quay trở lại phòng, chỉ để lại một câu: "Hai mẹ con cứ từ từ nói chuyện." Rồi cô đóng cửa lại, một mình quay về khu tiếp tân phía trước ngồi xem điện thoại.
Cô bắt chéo chân, mở ứng dụng livestream Li Miêu. Giao diện nhảy ra thông báo có hơn 99+ tin nhắn chờ. Vân Quán Nguyệt lướt đại vài dòng, ánh mắt bất chợt bị một cái tên thu hút: Phú Vượng Phó Lưu Hữu. Nếu cô nhớ không lầm, đây chính là bệnh nhân của Trình Hiến Xuyên?
Cô khẽ nhướng mày, mở phần tin nhắn cá nhân ra.
Phú Vượng Phó Lưu Hữu: [Bác sĩ Vân? Là bác sĩ Vân đúng không?]
Phú Vượng Phó Lưu Hữu: [Bác sĩ Vân cứu mạng, có ma! Có ma thật đó!]