ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nữ Phụ Ác Độc, Dựa Vào Huyền Học Phản Kích

Chương 39. Thứ này từ đâu ra vậy?

Chương 39: Thứ này từ đâu ra vậy?

Nhìn tin nhắn cầu cứu trong hộp thư riêng, Vân Quán Nguyệt khẽ chống cằm, nhẹ nhàng nhướn mày. Trong lòng thầm nghĩ, cú tát này đến cũng nhanh quá rồi.

Trước đó lúc nhìn mặt Phó Lưu Hữu, cô đã thấy rõ ông ta có kiếp nạn tử vong, nhưng vẫn còn cách vài ngày, chưa đến ngay lập tức. Ít nhất thì hôm nay chắc chắn ông ta không chết được.

Quán Nguyệt: [Ngài Phó?]

Phú Vượng Phó Lưu Hữu: [Là tôi! Bác sĩ Vân, là bác sĩ Vân phải không?]

Quán Nguyệt: [Phải. ]

Phú Vượng Phó Lưu Hữu: [Bác sĩ Vân! Lúc trước tôi có hơi to tiếng, xin ngài đừng chấp kẻ ngu dốt như tôi, cứu tôi với. Đừng so đo với người không hiểu chuyện như tôi]

Phú Vượng Phó Lưu Hữu: [Tôi thấy ma rồi, thật đấy! Có ma! Thật sự có ma!]

Phú Vượng Phó Lưu Hữu: [Bác sĩ Vân làm ơn cứu tôi, tôi bằng lòng trả thù lao hậu hĩnh!]

Có vẻ đối phương đã bị dọa đến mất bình tĩnh, tin nhắn gửi đến vừa rối loạn vừa lộn xộn, lời văn lắp bắp không rõ nghĩa. Chỉ có một thông tin duy nhất được truyền tải thành công là ông ta đã thấy ma.

Vân Quán Nguyệt tốt bụng dỗ dành đối phương đang hoảng loạn cực độ.

Quán Nguyệt: [Gửi địa chỉ qua đây. Đừng hoảng quá, chắc ông còn sống thêm được hai ba ngày nữa, ít nhất thì hôm nay chưa chết đâu. ]

Chẳng mấy chốc, địa chỉ đã được gửi tới.

Vân Quán Nguyệt trả lời một tin "ok", sau đó thoát khỏi ứng dụng livestream Li Miêu, gửi tin nhắn cho chị Ngọc, báo dời toàn bộ các ca tư vấn còn lại sang ngày mai hoặc ngày kia.

Xong xuôi đâu đấy, cô cất điện thoại, tiếp tục chờ hai mẹ con trong phòng tư vấn ra ngoài.

Họ ở trong đó gần nửa tiếng. Khi bước ra, vành mắt cô Trương đã đỏ hoe, còn mắt Tiểu Duy thì sưng húp như trái óc chó. Có thể tưởng tượng được vừa nãy cô bé đã khóc thế nào. Nhưng rõ ràng, những khúc mắc trong lòng cả hai đã được tháo gỡ.

Cô Trương nắm chặt tay Vân Quán Nguyệt, xúc động nói: "Bác sĩ Vân, cảm ơn cô nhiều lắm."

"Đó là việc tôi nên làm."

Vân Quán Nguyệt khẽ mỉm cười, rồi quay sang nhìn Tiểu Duy đang hơi ngại ngùng đứng bên cạnh, xoa đầu cô bé: "Học hành chăm chỉ, nghe lời mẹ, cố gắng vì ước mơ của mình nhé."

Tiểu Duy bĩu môi, do dự hai giây mới khẽ "dạ" một tiếng.

Cô bé móc điện thoại ra, nhìn Vân Quán Nguyệt rồi lưỡng lự hỏi: "Chị ơi, chúng ta có thể kết bạn không ạ?"

Vân Quán Nguyệt nhướn mày: "Được chứ."

Cô và Tiểu Duy trao đổi thông tin liên lạc, rồi tạm biệt hai mẹ con. Sau đó, cô bắt xe đến địa chỉ mà Phó Lưu Hữu đã cung cấp.

Hơn một tiếng sau, Vân Quán Nguyệt ngẩng đầu nhìn căn biệt thự độc lập phía trước.

Đó là một căn biệt thự kiểu Âu điển hình, bên trong cổng sắt là khu vườn nhỏ trồng không ít hoa cỏ xinh đẹp. Hoa đang kỳ nở rộ, lẽ ra phải tỏa ra hương thơm quyến rũ, thu hút ong bướm kéo đến, nhưng giờ đây, cả vườn cây lại trong trạng thái héo úa, lá vàng úa rũ rượi như sắp chết đến nơi.

Từng luồng âm khí dày đặc bao phủ quanh biệt thự, mắt thường của người bình thường khó lòng nhìn thấy. Nhưng cây cỏ, côn trùng và các loài động thực vật thì nhạy cảm hơn nhiều, chúng dễ dàng cảm nhận được sự nguy hiểm kỳ lạ nên đều chọn cách tránh xa.

Vân Quán Nguyệt thử nhấn chuông cửa.

Không ai đáp lại.

Cô ngẩng đầu nhìn chiều cao của bức tường bao quanh biệt thự, xoay cổ tay cổ chân một chút, rồi lắc lắc cổ. Ngay sau đó, cô nhẹ nhàng nhún người nhảy vút lên, đứng gọn trên đỉnh tường.

Lúc này Phó Lưu Hữu đang trốn trong tủ quần áo của phòng cho khách. Thân hình nặng một trăm cân đang run rẩy co rúm, trông vô cùng nhỏ bé và bất lực. Ông ta chỉ mong có thể cuộn tròn người lại, chui vào một khe hở nào đó, biết đâu có thể thoát khỏi con ma đáng sợ kia.

Rõ ràng đang giữa mùa hè, vậy mà Phó Lưu Hữu lại cảm thấy toàn thân lạnh buốt, run lẩy bẩy. Không gian xung quanh tĩnh lặng đến mức ông ta có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đập.

Thình thịch, thình thịch, thình thịch.

"Cộp, cộp cộp, cộp cộp cộp."

Một âm thanh lạ chen vào.

Phó Lưu Hữu thở dốc, trái tim như bị ai đó siết chặt. Mồ hôi lạnh lăn dài từ trán xuống má, ông ta từ từ che mũi miệng lại, sợ hơi thở quá lớn sẽ thu hút sự chú ý của con ác quỷ kia.

"Két!"

Cửa phòng dường như bị mở ra, kéo theo đó là tiếng nhỏ giọt "tách tách" và một chuỗi âm thanh lê bước sột soạt từ xa lại gần, dừng lại ngay trước cánh tủ quần áo.

Phó Lưu Hữu trợn tròn mắt, sợ hãi nhìn chằm chằm vào cánh cửa.

"Rầm!"

Cánh tủ bị bật mở mạnh.

Đập vào mắt ông không phải là con quỷ hung ác mặt mày dữ tợn, mà là gương mặt thanh tú dịu dàng của Vân Quán Nguyệt.

Cô khẽ nhướn mày: "Ngài Phó, ông vẫn ổn chứ?"

Ánh sáng rọi xuống người cô, thoạt nhìn chẳng khác nào tiên nữ giáng trần.

Phó Lưu Hữu ngẩn người mất vài giây, rồi hai mắt đỏ hoe. Một người đàn ông ngoài bốn mươi, trước giờ dù gặp chuyện gì cũng luôn giữ vẻ bình tĩnh, trời có sập xuống mặt cũng không đổi sắc mà lệ tuôn lã chã, mắt mũi tèm lem, khóc vô cùng thảm thiết.

"Hu hu hu bác sĩ Vân, bác sĩ Vân hu hu hu!"

Vân Quán Nguyệt: "..."

[Có hơi hơi phiền đó nha. ]

Cô tiện tay lấy bộ đồ ngủ dành cho khách đang treo trong tủ, đưa cho ông ta: "Ngài Phó, lau nước mắt đi đã. Chúng ta ra ngoài nói chuyện. Yên tâm, có tôi ở đây rồi. Bây giờ ông rất an toàn."

Phó Lưu Hữu nhận lấy bộ đồ, mạnh tay lau khô nước mắt và nước mũi trên mặt. Ông ta từ từ đứng dậy, vì ngồi xổm quá lâu nên hai chân tê rần, phải loay hoay mãi mới lết ra khỏi tủ được.

Sau đó ông ta đưa Vân Quán Nguyệt về phòng khách, đích thân pha cho cô một tách trà.