ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phù Đồ Duyên

Chương 99. Yên tư viễn lâu

Chương 99: Yên tư viễn lâu

Tiêu Đạc ở đàng kia lo liệu hầu hạ, vẫn cứ là tiến lui chừng mực, không chút rối loạn như cũ.

Nghi thức tắm Phật xong rồi, Thái Hậu đưa cái bùa thần mới cầu được cho hắn, “Khi nào ngươi rảnh thì đưa tới cho Hoàng Hậu đi, rốt cuộc có tác dụng hay không, ta cũng không dám nghĩ, dù sao cứ thử một lần xem!” Nói xong thì thở dài, “Ta vốn nên phản đối Hoàng Đế sách phong nàng ta, mới có hơn ba tháng mà thôi, vậy mà lại náo loạn đến mức này. Dù sao lai lịch nàng ta không rõ, Thiệu Quý Phi và Vinh Vương quấy phá còn thôi, chỉ sợ còn có cả Tiên Đế nữa. Không cần biết đã từng lật thẻ bài hay chưa, dù sao cũng từng là người của Tiên Đế, Hoàng Đế nạp người vào hậu cung là thiếu thỏa đáng, lại còn phong Hậu, càng khiến người ta thương tâm. Bây giờ cũng chẳng còn cách nào, nàng đã điên đến vô bờ bến, đành nhốt lên vọng lâu tự sinh tự diệt. Chỉ mong nàng vận số cao, rời xa Thừa Càn Cung có thể tốt lên, cũng coi như nhặt lại được cái mạng.”

Tiêu Đạc vâng, “Đành chờ xem tạo hóa của nương nương vậy! Lão Phật Gia đã làm hết sức, còn lại chỉ có thể nghe theo ý trời. Nhưng theo thần thấy, đã dùng bao nhiêu sức lực trừ tà bắt quỷ đến vậy mà vẫn không có tác dụng, có lẽ nguyên nhân lớn nhất là do tâm ma từ chính nàng. Cô nương tốt không lấy hai chồng, nhất định là do nương nương tự trách, lại không thể nghĩ thông, để dồn lâu ngày thành tật. Bệnh trên người thái y còn chữa được, nhưng bệnh trong lòng ai ai cũng bó tay. Thần là sợ nương nương một mình ở trên lầu cao, chẳng may trong lòng luẩn quẩn xảy ra chuyện gì…”

Thái Hậu rửa tay trong chậu vàng, hắn nâng khăn đến, Thái Hậu mờ mịt nhận lấy lau tay, rũ mắt nói: “Tâm ngươi quá thiện, không muốn nhìn ai chịu khổ, chúng ta đều giống nhau. Nhưng sự tình đã tới nông nỗi này, còn đường nào cứu vãn nữa đây? Lúc nàng phát bệnh ngươi không nhìn thấy,” Thái Hậu vừa nói vừa nhíu mày thật chặt “Y như là con chồn gặp được ổ gà, sức lực điên cuồng kia, đời này hiếm thấy. Cứ tiếp tục như vậy mọi người không thể sống yên, vẫn cứ là đuổi đi xa một chút, để cho trong cung được hưởng thái bình đi!”

Việc nhỏ Âm Lâu hồ đồ, nhưng việc lớn lại rất có chủ kiến, nhìn bộ dạng Hoàng Thái Hậu bị nàng dọa sợ, có thể thấy trước đó nàng đã có không ít phen ầm ĩ. Thái Hậu càng chán ghét, bọn họ lại càng được lợi. Tiêu Đạc nắm chặt cái bùa vàng kia dạ vâng, “Lão Phật Gia là trụ cột cho tất cả các nương nương trong cung, muốn định quốc trước tiên ắt phải yên nhà, không thể chỉ vì một cá nhân mà khiến mọi người phải lo lắng đề phòng. Thần đã dặn dò phía dưới canh gác vọng lâu cho thật kỹ, cho dù nương nương ở trong lâu quậy phá rung trời cũng sẽ không ảnh hướng đến các chủ nhân khác.” Nói xong thì cúi người rời khỏi điện.

Tào Xuân Áng thấy hắn lộ mặt, mời hắn đến chỗ yên lặng nói chuyện. Tiểu tử này luôn thích ra vẻ kỳ bí, thò lại nói thầm vào tai hắn, “Cha nuôi, hôm nay người ở Tây Lâu (vọng lâu ở phía tây) đã được đổi hết thành những kẻ tin được, cha qua lại đó cũng không cần kiêng kị. Nhưng mà Đồng Vân lại có chuyện, Hoàng Thượng thực sự quái dị, truyền Đồng Vân tới Tây Hải Tử nói chuyện, không biết là nói cái gì, con sai Bình Xuyên nhìn chằm chằm, có tin tức gì

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip