ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phù Đồ Duyên

Chương 53. Quá nguy lâu

Chương 53: Quá nguy lâu

Chim trên cành hót líu lo, một cái ghế nằm đặt dưới bóng cây, trên ghế có người đang ngủ, lấy sách che mặt, đương lúc giấc trưa say nồng.

Dung Bảo có việc phải về, lại không dám tới gần làm phiền, chỉ có thể đứng dưới chân núi giả tránh nắng, chốc lát lại ngó đầu thăm dò. Cổ thụ trong vườn vươn tán mát mẻ, nhưng trên vai còn gánh đại sự, quả thật không thể tĩnh tâm nổi. Vừa chờ đợi vừa cân nhắc, tên thái giám Chưởng ấn kia quả thật không phải người dễ đối phó, ngang tàng độc ác, đến Diêm Vương cũng thấy sợ. Chỉ riêng chuyện chủ tử dặn dò hắn đem bạc đến bến tàu thôi, đã mấy ngày trôi qua rồi vẫn không thấy động tĩnh gì. Vốn tưởng Tiêu Đạc đã chịu nhượng bộ, ai ngờ hôm nay hắn lại sai người truyền Viên ngoại lang của Công Bộ đến hỏi chuyện, muốn ông ta thanh tra sổ sách trướng mục, sau đó còn hào phóng đem ra hai mươi vạn lượng bạc đặt lên mặt bàn.

Đây không phải là cố tình đánh mặt người sao! Đóng thuyền cũng giống như muối vụ(*), năm nào cũng báo cáo là thiếu hụt, bây giờ chỗ tiền này là từ đâu mà ra, người thông minh như hắn sao có thể không hiểu nguyên nhân bên trong? Dù sao cũng là gặp phải một kẻ nham hiểm, có lẽ lần này chủ tử của bọn họ sẽ phải nếm mùi thất bại.

(*) Muối vụ: Những việc liên quan đến muối ăn.

Thần hồn còn đang lơ đãng, Dung Bảo bỗng kêu lên một tiếng, một cú đập thật mạnh không biết từ đâu ra vụt thẳng xuống lưng, đau như lửa tốt. Hỏi trong lòng hắn có bực hay không, chắc chắn là bực rồi, nhưng mà không thể nổi cáu, ngược lại lại cười tươi như hoa, xoay người quỳ gối dập đầu, “Nô tài thỉnh an Nhị gia.”

Nhị gia Lan Đình vẫn là bộ dạng kia, trèo đèo lội suối đủ kiểu, cả ngày lăn lộn khắp nơi, trên người chẳng có chỗ nào là sạch sẽ. Người thì nhỏ mà lại múa may cái thương to, có thể chặt đứt cành cây dễ như chơi. Nó liếc Dung Bảo một cái, giọng nói tuy non nớt mà lại mang ngữ điệu một đại nhân con con, “Cẩu nô tài, ngây người đứng đây làm cái gì hả? Còn không mau xin tha, ăn một thương của gia đi là vừa!”

“Ấy ấy ấy!” Dung Bảo vội vàng chắp tay, quỳ càng thêm thấp cười nói, “Nhị gia chính là Triệu Tử Long tái thế, múa thương hô mưa gọi gió, nô tài chỉ biết quỳ xuống mà xin tha.”

Còn đang bận lải nhải, một đứa bé lớn hơn một chút nhảy ra từ phía sau gốc cây, cùng lắm cũng chỉ 7 tuổi mà lại lão thành giỏi giang, khác biệt một trời một vực với Nhị gia. Đứa bé gọi huynh đệ một tiếng, bảo nó đừng nháo nữa, quay sang hỏi Dung Bảo, “Ngươi có việc cần bẩm báo Phụ vương?”

Dung Bảo vội vàng dạ vâng, vị này chính là con đầu lòng của Vương gia, tuy là con của thiếp nhưng lại rất được Vương gia coi trọng. Một đứa trẻ con còn lùn tịt lại rất thích nghe chuyện cơ vụ, hơn nữa còn rất có chính kiến, tương lai nhất định sẽ là trò giỏi hơn thầy. Thường ngày Dung Bảo rất hay nịnh bợ nó, làm trâu làm ngựa cũng không oán hận một câu, vừa định mở mồm nói thì lại nghe một tiếng ho khan từ phía bên kia vọng tới, Vương gia đã dậy rồi.

Hắn nhanh nhảu chạy tới hành lễ, một năm một mười mà kể hết chuyện sáng nay ra, rũ hai tay đừng chờ nhận lệnh. Sắc mặt Vũ Văn Lương Thời không tốt, nghiến răng nói: “Thật không biết điều, phải giao đấu đao thật kiếm thật một lần mới hả giận!”

Nhưng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip