Chương 54: Ngưng lệ nhãn
Tiêu Đạc trở về, vẫn là dáng vẻ hiển hách phô trương như cũ. Chỉ là sợ quấy nhiễu những nhà xung quanh, những phiên tử ngẩng đầu ưỡn ngực kia bắt đầu thả nhẹ bước chân khi bước vào hẻm Ô Y, nâng liễn đi vào yến đường nằm nơi sâu nhất trong ngõ nhỏ.
Trăng tròn vành vạnh, dịu dàng soi tỏ mặt đất. Cuối cùng đầu óc hắn cũng được yên tĩnh sau những sanh tiêu cổ nhạc kia, đứng ở dưới hiên hít một hơi thật sâu, cũng chưa kịp rửa mặt, né tránh tai mắt xung quanh, bóng người nhoáng lên, trong nháy mắt đã chui tọt vào khuê phòng của nàng.
Trước kia là để cửa chính, nhưng bây giờ là để cửa sổ, bởi vì có Đồng Vân trực đêm ở gian ngoài, dẫu sao cũng cần có chút kiêng kị, cho nên hắn vẫn lặng lẽ lẻn vào, lén lút giấu người, lại càng đẹp đẽ thích thú đến không thể tả. Giống như những lời thô tục ngoài phố phường đã nói, càng ngủ càng yêu, tuy rằng chưa làm gì hết, nhưng có thể ôm eo nàng trong đêm tối, đối với hắn mà nói đã thật mãn nguyện.
Trong ngực áo hắn có túi bánh hấp, vẫn còn ấm, là món nàng thích ăn nhất. Bây giờ hắn cũng chỉ như nam nhân bình thường, ra đường vẫn luôn vướng bận việc nhà. Cho dù là làm việc hay xã giao, một khi tâm tình tĩnh lặng, bóng hình ấy lại hiện lên trước mắt. Đáng nhẽ ra hôm nay hắn không thể về sớm như vậy, đám quan viên châu phủ cứ khăng khăng mời hắn phải đi nghe tính kịch, hắn cũng chẳng hiểu biết gì về loại hình này, trên đài ngâm nga ê ê a a, hắn ngồi lâu rồi, bỗng thấy trong lòng hoảng hốt một trận không rõ lý do, cho nên nhanh chóng cáo từ, trở về bên nàng mới có thể cảm thấy an yên.
Quen cửa quen nẻo vòng ra sau bình phong cung nữ, đó là nơi đặt giường thêu của nàng. Hắn tươi cười bước vào, lôi cái túi bánh nho nhỏ ra lắc lư, muốn vòi vĩnh nàng khen thưởng đôi chút, ấy thế mà đập vào mắt lại là khung giường trống không. Hắn cả kinh, bước nhanh tới nhìn, một bóng hình mơ hồ nằm trên giường bị màn lụa cuốn lại, trông như nấm mộ nho nhỏ.
Nụ cười hắn cứng đờ, bánh hấp rơi xuống đất. Vội vội vàng vàng xốc màn lên, sắc mặt người dưới màn đã trắng bệnh, cảm giác tuyệt vọng này, cảnh tượng tử khí trầm trầm này, mọi thứ ập đến quá bất ngờ, quả thực làm hắn hồn phi phách tán.
“Âm Lâu…” Hắn sợ hãi lần mò nhịp đập trên cổ nàng, không hiện rõ lắm, nhưng vẫn còn yếu ớt nảy lên. Chuyện này rốt cuộc là thế nào? Dường như có một bàn tay vô hình bóp chặt trái tim hắn, hắn hoảng hốt không biết phải làm sao mới phải, khó khăn cất tiếng gọi người tới, sau đó bế nửa người nàng lên.
Vị Thái phi này là nhân vật lớn trong chuyến Nam hạ, ai ai cũng gắng sức trông chừng cẩn thận vạn phần, không ngờ lại có một ngày xảy ra chuyện ngoài ý muốn, mọi người đưa mắt nhìn nhau, nhất thời ngơ ngác không nói nên lời.
Đồng Vân nhào tới khóc đến tê tâm liệt phế, lại không dám lay động nàng, “Không phải đang khỏe mạnh sao, sao có thể thành ra như vậy? Chủ tử…Chủ tử đừng làm em sợ…”
Đám người rối loạn như nước sôi đẩy nắp nồi, Xa Thất Lang nhanh chóng xoay người phân phó bên ngoài, “Đã lúc nào rồi còn thất thần? Chạy nhanh đi gọi Phương Tế Đồng đến đây! Mấy người khác đi ra gian ngoài chuẩn bị giường, tiện cho đại phu chẩn trị. Còn lại thì giải tán hết đi, vây trạch viện này lại, không được để
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền