Chương 55: Lưỡng khản oanh
Nàng đã chậm rãi tốt lên đôi chút, thế nhưng vẫn chẳng đáng kể, Tiêu Đạc trông nàng một đêm, buổi tối hôm trước cả người nàng lạnh như băng, hắn không thể không ôm nàng vào lòng mà sưởi ấm. Đến buổi trưa hôm sau, nàng bắt đầu phát sốt, cả mặt đỏ bừng, khắp người nóng như hòn than, cánh mũi phập phồng, hơi thở vừa gấp gáp vừa đứt đoạn.
Gọi Phương Tế Đồng tới xem, ba vị thuốc hôm qua đã được thay đổi, đổi thành lá trà, cam thảo, kim ngân, lại tiếp tục châm kim bài độc, lăn lộn đến tận khi sắp hoàng hôn, cơ thể nàng mới dần dần trở lại nhiệt độ bình thường. Thế nhưng nàng cứ uống cái gì là nôn cái đó, rõ ràng vẫn đang hôn mê, hai mắt nhắm tịt, vậy mà vẫn nôn đầy áo hắn, nôn xong rồi lại bắt đầu phát run, giọt mồ hôi to như hạt đậu lã chã lăn xuống gối, quả thực chưa từng thấy ai đổ mồ hôi như vậy bao giờ.
Tiêu Đạc không rời nàng nửa bước, cảm giác bất lực thê lương làm hắn nhớ tới đêm đó nơi cổng Tây Thành, nhìn sinh mệnh dần dần len lỏi trôi đi từng chút một qua kẽ ngón tay, người thân nhất đang rên rỉ thống khổ trước mặt hắn, giãy giụa hấp hối, ấy thế mà hắn lại chẳng thể làm được bất cứ thứ gì. 6 năm trước như thế, 6 năm sau vẫn vậy. Dù hắn có hô mưa gọi gió thế nào, một loại vẫn mệnh khủng hoảng vẫn không ngừng lặp lại. Nỗi bi thương khắc sâu tận nơi cốt tủy, bóp chặt lấy yết hầu, chỉ cần dùng lực một chút thôi là có thể dễ dàng lấy mạng hắn. Cha mẹ huynh đệ đều đã chết, hắn cho rằng trên đời này không còn gì có thể kiềm chế hắn được nữa, ấy vậy mà nàng lại xuất hiện, có được rồi lại mất đi còn tàn nhẫn hơn hai bàn tay trắng gấp cả trăm lần.
Đông Xưởng tra rõ chuyện này, nhanh chóng bắt được những người liên lụy bên trong, nhưng Vũ Văn Lương Thời làm việc rất cẩn thận, rõ ràng biết là hắn, nhưng rốt cuộc vẫn không có bằng chứng xác thực. Tiếng rên rung trời phát ra từ hình phòng, cách mấy bức tường vẫn có thể loáng thoáng nghe thấy. Hắn ngồi yên lặng trong phòng, trong lòng đều đã tính toán xong xuôi, nếu Âm Lâu có bất trắc gì, hắn sẽ tự mình đi lấy mạng Vũ Văn Lương Thời, có chứng cứ hay không có chứng cứ đều chẳng còn quan trọng.
Xa Thất Lang từ đầu bên kia vội vàng đi đến, tới trước cửa thì liếc nhìn trong phòng một cái, đứng dưới hành lang bẩm báo: “Con rùa đen rụt đầu Vũ Văn Lương Thời này vẫn luôn trốn trong vương phủ không chịu lộ mặt. Thân thủ hộ vệ trong phủ hắn quả thực lợi hại, nếu như xông vào, chỉ sợ sẽ gây ra động tĩnh quá lớn.”
Hắn chậm chạp ừ một tiếng, “Vậy thì cho hắn sống lâu hai ngày, nếu thực sự không được thì tự ta sẽ tới cửa bái phỏng, hắn còn có thể tránh không gặp sao?”
Xa Thất Lang có chút kinh ngạc, chỉ mới một ngày mà thôi, ấy thế mà đã khiến hắn trở nên tiều tụy. Tình kiếp khó độ, phàm đã là con người hẳn đều không thể chạy thoát! Hắn nhíu mày nói: “Mong Đốc chủ cân nhắc, thời điểm này càng gấp gáp càng dễ hỏng việc, mọi việc xin cứ giao cho chúng thuộc hạ, Đốc chủ không cần lo lắng. An nguy của nương nương đương nhiên là khiến lòng người dao động, nhưng ngài cũng phải bảo trọng thân mình. Ngài như vậy…sẽ bị người ta nhìn ra.”
Hắn lạnh lùng ngẩng đầu nhìn, “Nhìn ra cái gì? Nếu nương nương có mệnh hệ gì, ai có thể trốn khỏi liên can?
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền