ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phù Đồ Duyên

Chương 56. Phật ly sầu

Chương 56: Phật ly sầu

Khổ nỗi đa ngôn tất thất(*), đây là chân lý bất biến tự cổ chí kim.

(*) Đa ngôn tất thất: Nói nhiều sẽ sai.

Cõng nàng được hai canh giờ, tình hình đã tốt lên rất nhiều, cánh tay nàng đã có thể vận lực, miễn cưỡng giữ được đầu hắn. Đầu lưỡi cũng mềm hơn, nói chuyện lưu loát hơn đôi chút, nhưng mà phiền toái cũng tới theo.

Hiện tại Tiêu Đạc còn có chút đa sầu đa cảm, vẫn chìm đắm trong hai ngày thấp thỏm lo âu chưa dứt ra được, bỗng dưng nghe thấy nàng nói: “Chàng sờ ta rồi.”

Hắn ngẩn người: “Cái gì?”

“Ngày hôm qua tắm rửa”, giọng nàng nhàn nhạt, “Chàng có sờ ta hay không?”

Hắn toát mồ hôi lạnh, “Không phải là ta cố ý, muốn xách một người lớn từ trong nước ra rất khó, ta không có chỗ xuống tay…”

“Thế nào?” Nàng không thèm nghe hắn biện giải, bệnh nặng mới khỏi, không đủ khí lực, chỉ nói, “Sờ cũng thật thuận tay phải không?”

Hắn quả thực uất nghẹn, tâm hoảng ý loạn mà giải thích: “Sự có nặng có nhẹ có nhanh có chậm, nàng bệnh thành cái bộ dạng đó, ta còn làm được gì? Ta một lòng nhớ đến độc trong người nàng, nào còn tâm tư mà nghĩ đến cái kia!”

Nàng bắt đầu lao lực giơ tay, lấy đầu ngón tay cứng đờ cởi nút áo giao lãnh của hắn. Hắn không biết nàng muốn làm gì, dừng chân đứng lại. Một bàn tay mềm mềm len qua cổ áo hắn chui tọt vào trong, tay nàng đáp lên nơi đó, vô lại nói: “Ta sờ trả về.”

Bắp chân hắn mềm nhũn, chỉ cảm thấy ngón tay kia một chốc lại xoa nắn, một chốc lại vân vê trêu chọc, có chịu đựng giỏi đến mấy cũng phải đầu hàng. Hắn xây xẩm mặt mày, lại không thể ném nàng xuống được, chỉ đành run giọng quát nàng ngưng: “Dừng…dừng tay! Người khác nhìn thấy thì ra thể thống gì!”

Bây giờ đối với nàng hắn chỉ là con hổ giấy, nàng không cảm thấy hắn có gì đáng sợ. Nếu không phải là yêu nàng đến cùng cực thì sao có thể nghẹn ngào rơi lệ bên giường nàng? Cho nên nàng chẳng sợ hãi, dựa vào tình yêu của hắn, nàng tin hắn có nổi giận cũng không thể làm gì được nàng! Huống chi hắn cũng chẳng thực sự nổi giận, giữa hai người yêu nhau chỉ toàn là ngọt ngào, hắn cũng thích mà.

Nàng cười cười, “Ta cảm thấy đầu quả tim rất êm tai.”

Hắn lại sửng sốt, đây là lúc nàng tính sổ hay sao? Đành vậy, dù sao lúc ấy nàng đang trúng độc, hẳn là chỉ nghe loáng thoáng mà thôi. Nhưng nàng lại tiếp tục thở dài, buồn bã nói: “Lúc ấy chàng nói gì ta cũng nghe thấy hết, chỉ là trên người như bị ngàn cân đè lên, ta không kiểm soát nổi…Những lời chàng đó có còn tính không?”

Hắn bước đi có chút tập tễnh, đỏ mặt nói gần nói xa, “Phương Tế Đồng nói sau khi tỉnh lại vẫn phải tiếp tục điều trị, còn phải uống thuốc tiêu hết độc thừa đi, có vậy mới khỏi được.”

Cái tay nhàn rỗi còn lại của nàng cấu hắn một cái, “Ta hỏi chàng, lời chàng nói còn tính hay không?”

Hằn chần chừ, “Ta nói cái gì? Ta chẳng nhớ gì hết.”

Hắn thấy nàng tỉnh rồi, định chống chế cho qua đây mà. Nàng cắn môi trầm mặc, một lúc sau mới uể oải nói: “Đi lâu như vậy rồi, nghỉ một chút đi! Chàng thả ta xuống, tự ta cũng đứng được.”

Bình thường nàng không bao giờ thèm che giấu, trong lòng không vui đều viết hết lên mặt, hắn đương nhiên là nhận ra, bất đắc dĩ thả nàng xuống cái ghế gập khắc hoa. ?hách ?hánh ?ì? được || ??ù????yện.ⅴn ||

Âm Lâu giương mắt nhìn hắn, tuy rằng quần áo xộc xệch,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip