ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phù Đồ Duyên

Chương 57. Giải trầm phù

Chương 57: Giải trầm phù

Dù sao cũng đã đi đến nông nỗi này, cứ mãi vòng vo cũng chẳng được việc, Vũ Văn Lương Thời nhìn thấy Tiêu Đạc liền đi thẳng vào vấn đề, chắp tay nói: “Con trẻ tuổi còn nhỏ, vẫn mong Hán công nương tay.”

Tiêu Đạc không buồn để ý, sai người pha trà, chậm rãi nói: “Vương gia nói gì thế? Quý công tử thì có liên quan gì đến nhà ta, huống chi là nương tay chứ!”

Trò giả ngu là kỹ xảo quen thuộc trên quan trường. Nếu là bình thường, ngươi tới ta đi có tốn chút thời gian, hắn cũng rất có hứng thú cùng đánh giá lẫn nhau. Nhưng tình thế hôm nay thì không, Lan Chu vẫn luôn đi học ở Tông học, đường đi cũng chỉ vài chục trượng, ấy thế mà lại bị người ta bắt cóc giữa đường! Hoặc này hoặc kia, không cần đoán cũng biết nguyên do bên trong, dù sao cũng là trả thù việc tư, lấy trẻ con xả giận mà thôi. Nhưng mà phản ứng của Tiêu Đạc quá khác thường, theo lý mà nói hắn sẽ không thành ra thế này, kết quả là hắn lại thực sự có dáng vẻ không màng tất cả, điều này nói lên cái gì?

Một kẻ lòng dạ như đá, chỉ khi bị sờ đến mạng sống mới có thể rối loạn. Những lời xa gần khi trước về thân phận của hắn cũng không có hiệu quả, thì ra bảy tấc của hắn không nằm ở chỗ này, mà là nằm trên một người khác.

Ngồi trên chức cao mà xử trí cảm tính, đây là sai lầm lớn không thể cứu vãn lại. Tiêu Đạc bị tình yêu làm cho mụ mị, những thứ khác đều che giấu rất khá, nhưng đáng nhẽ ra không nên để mặc cho Thái phi bị nhầm là phu nhân hắn khi ở Dư Hàng. Chỉ vì một tiếng gọi cũng đáng để đánh cược đại cục sao? Nói trắng ra là bị tư tâm quấy phá! Thái giám thật vẫn còn tơ tưởng nữ nhân, huống chi là hắn! Tuy trước mắt có thể dùng nhược điểm này để chèn ép, nhưng dù sao Lan Chu vẫn còn nằm trong tay hắn. Trong lòng Vũ Văn Lương Thời cũng nôn nóng, chỉ mong vẫn kịp, đứa bé kia nhất định có thể kéo dài thời gian.

Hắn ổn định tinh thần, nói: “Chuyện xảy ra quá đột ngột, sáng nay khuyển tử bị người ta bắt mất, đám người kia thân thủ cực nhanh, rõ ràng là có võ.” Hắn ôn hòa ôm quyền, “Gần đây trời nóng, mấy ngày trước bổn vương ra ngoài đôn đốc doanh điền chẳng may bị cảm, trở về liền nằm liệt. Hán công đã dừng chân tại đất của bổn vương, cũng không cần lo lắng chuyện ăn uống sinh hoạt, đều là thành ý của bổn vương. Nếu có chỗ nào không chu toàn, bổn vương bồi tội với Hán công trước. Trẻ con ngây thơ, nó chỉ mới 7 tuổi, đã hiểu được cái gì vào cái gì! Hán công là người tin Phật, vẫn mong Hán công từ bi, tốt xấu gì tha cho nó một con đường sống.”

Hai cha con đều thật khéo miệng, vuông cũng có thể nói thành tròn. Còn tưởng lần này hắn tới kiểu gì cũng sẽ phải có thanh minh gì đó, ai ngờ tránh nặng tìm nhẹ, im bặt không nhắc tới chuyện Âm Lâu trúng độc, rốt cuộc là có chút thành ý nào hay không? Tiêu Đạc đột nhiên mất kiên nhẫn, đậy cái nắp ấm trà xuống thật mạnh, “Nhà ta cũng chẳng phải là tin Phật gì cho cam, nhưng tuyệt không phải là người lòng dạ hẹp hòi. Công việc triều đình phân phó nặng nề khó giải quyết, hối hả ngược xuôi, cũng hiểu được Vương gia vất vả. Nhưng Vương gia nói tiểu công tử trong phủ bị bắt, lúc này ngài hẳn là nên tìm đến nha phủ, tới chỗ nhà ta nói một thôi một

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip