ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phù Đồ Duyên

Chương 58. Lưỡng sanh hoa

Chương 58: Lưỡng sanh hoa

Âm Lâu mở to mắt nhìn hắn, “Coi như Vũ Văn Lương Thời làm được một việc tốt! Bây giờ chàng định nói thẳng ra sao? Sao chàng biết được ta tò mò cái gì?”

Hắn thở dài, “Đầu óc nàng nghĩ xiên nghĩ xẹo, sao ta lại không biết cho được đây!” Nói rồi lại rời tầm mắt, hình như không dám nhìn nàng, hắn ngồi dậy cởi áo choàng ra, ném sang giá móc áo bên cạnh

Chẳng lẽ là chuẩn bị xả thân rồi? Âm Lâu đỏ mặt, ngượng ngùng vân vê góc áo, lặng lẽ liếc hắn một cái, yểu điệu nói, “Chuyện gì cũng phải từ từ, chàng thẳng thắn như vậy làm ta ngượng ngùng! Chàng xem bên ngoài còn có người gác, nếu ta thất thủ làm gì chàng, chẳng may bị nghe thấy thì quá là không hay!”

Hắn xắn tay áo lên, dẫu đã sớm quen với luận điệu quái lạ của nàng, nhưng cuối cùng hắn vẫn không ngăn được thẹn thùng, nhỏ giọng nói thầm, “Tình cảnh này, không phải nàng nên lo lắng trinh tiết khó giữ sao? Ta là nam nhân, nàng còn có thể làm gì được ta!”

Nàng nhíu mày nghĩ thầm sao đã thành nam nhân rồi? Lần trước Nguyệt Bạch tâm sự như lũ xả, nàng chưa kịp xác minh đã bị hắn chặn họng, khăng khăng một mực Nguyệt Bạch nhận nhầm người, là mật thám Nam Uyển Vương phái đến. Kỳ thực nghĩ lại mới thấy lời hắn nói mới là không đáng tin, người người ta cần tìm chính là Tiêu Đạc, dưới bầu trời này còn có mấy tên Tiêu Đạc? Hơn nữa còn có ai nương tay với mật thám đến vậy sao? Giữ lại mạng cho nàng, còn nói sẽ không bạc đãi người ta, không phải áy náy thì là gì?.

||||| Truyện đề cử: Ông Xã Là Lão Đại Lạnh Lùng |||||

Trong lòng nàng mơ hồ biết gì đó, chỉ còn cách chân tướng một bước mà thôi, nhưng nàng không muốn đi tìm hiểu, cho dù hắn có nói dối nàng cũng tình nguyện nghe, chỉ cần là hắn nói cho nàng, nàng đều tin. Nàng đột nhiên cảm thấy nữ nhân thiện lương tốt bụng như mình thật hiếm thấy, cưới được nàng về chính là phúc khí của nam nhân.

Nàng liếm môi, nghiêng người nhìn hắn đã cởi chỉ còn một tầng áo trong hơi mỏng. Thân hình hắn rất đẹp, cân xứng thon dài, cốt cách thanh kỳ. Bình thường hắn thích mặc áo tơ lụa, nguyên liệu này quả thực uyển chuyển nhẹ nhàng, vải dệt mỏng manh có chút xuyên thấu, hư hư thật thật phủ lên thân mình, hết đợt này đến đợt khác, thân thể rắn chắc kia như ẩn như hiện dưới ánh đèn, khiến người ta chảy dãi ba thước.

Sắc mặt hắn có chút trầm trọng, giương mắt liếc nàng một chút rồi lại né tránh thật nhanh, nhẹ nhàng nói: “Trước tiên phải thu hồi sắc tâm của nàng lại đi, ta kể cho nàng nghe chút chuyện xưa. Thực ra chuyện xưa này cũng từng kể cho nàng một chút rồi, hôm nay sẽ kể toàn bộ…” Hắn nằm lại bên cạnh nàng, từ từ mở lời như người thuyết thư, “Mười một năm trước, ở huyện Dương Cốc có một nhà họ Tiêu. Nhà này có hai anh em, ca ca tên Tiêu Thừa, đệ đệ tên Tiêu Đạc, bọn họ là một cặp song sinh, lớn lên giống nhau y như đúc. Có một năm huyện Dương Cốc gặp nạn châu chấu, người lớn trong Tiêu gia đều chết bệnh, chỉ còn lại hai anh em không có chỗ nương thân, đành đi theo tị dân lên Bắc Kinh kiếm ăn.” Hắn quay lại mỉm cười với nàng, “Năm ấy hai anh em 13 tuổi, đúng lúc vỡ giọng cao nhanh. Ban ngày bọn họ đi xin cơm, buổi tối chui vào một túp lều, chờ mùa xuân đến sẽ tới các cửa hàng tìm việc làm, cho dù có làm cu li,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip