ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phù Đồ Duyên

Chương 59. Lương tiêu vĩnh

Chương 59: Lương tiêu vĩnh

“Quả thực…không bình thường!”

Nàng cảm nhận được nhiệt huyết mênh mông của hắn cách hai lớp vải, Đốc chủ chính là Đốc chủ, mỗi tấc trên người đều hoàn mỹ không tì vết, thật tốt!

Có đôi khi Âm Lâu cũng thích chơi trò ra vẻ một chút, ngoài miệng thì oán trách hắn càn rỡ, trên tay lại bận rộn tới tới lui lui dị thường. Trong lòng còn thầm tán thưởng, có thể thấy rất sống động, giống y như trong xuân cung đồ! Tuy vẫn chưa nhìn tận mắt, nhưng bằng xúc cảm vẫn có thể miêu tả ra hình dạng của nói. Tấm tắc, mương là mương khảm là khảm, sao có thể dễ dàng để người nhìn thấy!

Nàng giật mình, nửa người tê dại, đây là yêu đến mức nào mới có thể đem bảo bối của mình ra cho nàng thưởng thức đây! Âm Lâu cảm thấy hắn đã coi nàng như người một nhà, là một nửa thê tử rồi, chỉ còn thiếu một bước cuối cùng thôi là công đức viên mãn. Gãi không đúng chỗ lại càng thêm ngứa, nàng nhẹ nhàng vuốt ve, thay đổi nơi khác véo thử. Nàng leo lên lưng quần hắn, kéo trung y của hắn lên che mặt mình lại, tiếp thêm can đảm nói: “Nếu đã vậy…Ta cũng không khách khí nữa!”

Hắn cắn môi không lên tiếng, rơi vào lòng bàn tay nàng thì nào còn đường lui. Dục vọng mãnh liệt, tình cảm mãnh liệt, trong nháy mắt hòa quyện vào nhau nổi lên như tường cao vui thích, bịt kín không gian này lại, chỉ còn hai người họ ở trong. Nếu không phải hôm nay Vũ Văn Lương Thời tự nhiên đâm ngang, tình cảnh này chỉ sợ là chịu không nổi. Đầu óc hắn hôn mê, chỉ cảm thấy chỗ kia không ngừng sống lại, ẩn ẩn chút đau. Có nàng an ủi, hắn cảm thấy khá hơn đôi chút, nhưng chỉ gãi không lại càng thêm khốn đốn dày vò.

Tay nàng mò xuống thăm dò, bàn tay ấm áp không dám lỗ mãng, chỉ nhẹ nhàng đắp lên nơi ấy, sau đó dụi dụi đầu vào ngực hắn, bờ môi nóng hừng hực dán lên da hắn, thẫn thờ hỏi nhỏ: “Chàng vẫn luôn thế này sao? Mặc nhiều quần như vậy không tiện chút nào! Đau khổ của nam nhân, thật là…khó có thể mở miệng!”

Hắn ngẩn người, cũng phải thôi, nàng chỉ xem mỗi xuân cung đồ, chưa từng nhìn thấy đao thật kiếm thật. Phải giải thích thế nào cho nàng đây, hắn nhìn lên trần nhà, gian nan tìm cách so sánh, “Thứ này tựa như triều cường, có lên có xuống thì mới bình thường. Nếu nó lúc nào cũng ngẩng cao, vậy thì người này gần như không thể sống lâu được. Nàng không trêu chọc nó, nó sẽ an an phận phận, mặc quần cũng thoải mái…” Hắn đột nhiên cảm thấy chính mình nhàm chán đến nỗi không thuốc nào cứu nổi, vì sao lại phải đàm luận cái nàng với nàng? Bộ dạng hồ đồ này của nàng, không thể biết được tiếp theo sẽ còn ý nghĩ cổ quái gì đây.

Quả nhiên, nàng nghĩ ngợi hỏi: “Trêu chọc nó thì nó sẽ lớn lên sao?” Vừa hỏi vừa ôn nhu vuốt ve, cảm xúc trơn bóng tinh tế cực kì tốt, nàng đè xuống trên đỉnh, “Ai trêu trọc nó cũng lớn sao?”

Hắn kêu một tiếng, ôm nàng càng thêm chặt hơn, hơi thở gấp gáp, nói, “Nó biết nhận người, không phải ai cũng đối phó được. Gặp được nàng, nó liền…Ưm, sống lại!”

“Thực sự như vậy sao?” Nàng kinh hỉ không thôi, “Đúng là có duyên với ta mà!”

Hắn cười rộ lên, “Còn không phải sao! Bình thường nằm im như tằm chết khô vậy, gặp được nàng liền sinh long hoạt hổ. Chỉ là nó nhu nhược, nương nương phải cẩn thận chăm sóc nó, không thể mạnh tay mạnh chân, phải dùng lực vừa phải…Chỉ tiếc hàng năm uống thuốc, cho

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip