Chương 60: Bất thành quy
Người định không bằng trời định, lời này chưa bao giờ sai. Khi ngươi đang vui mừng khao khát tương lai, có vài tin dữ sẽ giáng từ trên trời xuống, va vào ngươi với một tốc độ kinh hồn, đâm cho ngươi vỡ đầu chảy máu, đâm cho ngươi hồn phi phách tán.
Người của Tây Xưởng đến rất đúng hạn, chỉ còn hai ngày nữa chính là ngày kiểm duyệt thủy quân, Hoàng Đế phái Đề đốc Tây Xưởng tới, nói cho hay thì là “Đông là chính Tây là phụ”, kỳ thật vẫn là bất mãn khi trước Tiên Đế tại vị đã để thành tệ nạn, muốn phân tán thế lực. Cũng không còn cách nào, người cầm quyền có suy nghĩ của chính mình, khi mới đăng cơ sẽ luôn có một phen hùng tâm tráng chí, đây muốn phá kia muốn lập, mọi người đều căng da đầu cố nhẫn nhịn cho qua, khi cơn nhiệt huyết của Hoàng Đế qua đi lại là bỉ cực thái lai(*).
(*) Bỉ cực thái lai: chịu đủ đau khổ rồi thì sung sướng sẽ đến.
Nhưng hình như Âm Lâu không có vận khí tốt như vậy, việc đầu tiên Vu Tôn làm khi vừa đến Nam Kinh chính là tới yến đường bái kiến. Trên tay còn nhiều chính sự mà lại mặc kệ, khăng khăng tới gặp nàng, xem ra không phải là chuyện tốt. Nàng nổi lên đề phòng, truyền lão đến hậu viện, không nói chuyện đối mặt mà bảo Đồng Vân buông mành xuống, nàng nằm lên giường la hán làm ra một bộ dạng sống dở chết dở. Vu Tôn đi tới chắp tay dập đầu chào, nàng nâng tay, yếu ớt nói: “Hán thần một đường vất vả, lặn lội đường xa, vừa tới đã phải đến thăm ta, thật là làm khó cho ngươi.”
“Đây là hiếu tâm của thần, là chuyện nên làm mà.” Vu Tôn nói, đưa tay vén mành lên một chút nhìn vào, phía sau mành hơi tối, mơ mơ hồ hồ nhìn không rõ, liền nói, “Nghe giọng nương nương không được tốt, thần cả gan xin hỏi, phượng thể nương nương không khỏe sao?”
Âm Lâu thở dài, “Một lời khó nói hết, trong người ta không khỏe, đã mời đại phu khám, cũng đã uống thuốc, nhưng không thấy khởi sắc chút nào. Trong người mệt mỏi, lúc nóng lúc lạnh, đến đêm đổ rất nhiều mồ hôi trộm không ngủ được, hai mắt mở trừng trừng trắng đêm.” Nói lung tung hai câu mới hỏi, “Lúc này Hán thần tới, có phải là phụng mệnh chủ tử sai bảo?”
Vu Tôn vội dạ vâng, đứng đó nói: “Thánh Thượng nhớ thương nương nương, khi thần rời kinh còn dặn dò mãi, gặp nương nương rồi phải báo tin luôn.”
“Không riêng gì Thánh Thượng, lòng ta cũng rất nhớ. Lúc này vừa đi đã hai ba tháng, dẫu sao đường xa cách trở, dâng sổ con thỉnh an qua lại cũng mất tới mười ngày…” Nàng ho khan hai tiếng, “Thánh Cung vẫn khỏe chứ?”
Vu Tôn là người cũ trong phủ Phúc Vương, cũng giống như những cung giám trong đại nội, đã quen khúm núm nịnh bợ, bò lên địa vị cao rồi vẫn không gột rửa được thói nịnh nọt ngấm tận trong xương. Khi nhìn người khác vẫn luôn híp mắt, mặt mày tươi cười, nhưng mà nụ cười này cũng rất có cấp độ, tùy vào người lão đang nói chuyện là ai.
Lão bất động thanh sắc, cười đáp: “Thánh Cung an, nương nương yên tâm. Lần này thần tới không đơn thuần chỉ là để hỏi thăm, mà cũng là mang theo ý chỉ của chủ tử. Chủ tử nói một khi đại điển kiểm duyệt thủy quân kết thúc, lập tức mời nương nương lên thuyền cùng thần, thần sẽ hộ tống nương nương hồi kinh.”
Tuy Âm Lâu đã sớm có phòng bị, nhưng khi thình lình nghe lão nói vẫn không nhịn được mà hoảng loạn trong lòng, hơi nhổm người lên, “Gấp vậy sao?
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền