Chương 77: Phủ miện kiều chi
Đến chùa Đàm Chá dâng hương là hoạt động quan trọng hàng đầu mỗi năm phải có, thường diễn ra sau Trung thu, gọi là “thù nguyệt”, là để đáp tạ mặt trăng đã soi sáng Cửu Châu. Tuy rằng năm nay ông trời chơi một trò đùa không lớn không nhỏ, nhưng lễ tiết vẫn là không thể thiếu, không đắc tội nổi thì đành thỏa hiệp, còn ai có thể đối nghịch với ông trời sao?
Những chuyện không thoải mái kia tạm thời không luận đến, đám cung quyến vẫn rất nhiệt tình với chuyện được xuất cung. Chín cổng đều giới nghiêm, Cẩm Y Vệ dẹp đường, hai bên ngự đạo giăng đầy màn vàng. Chùa Đàm Chá nằm ở đầu mương đông nam, mất một lúc để đi từ Tử Cấm Thành đến, Hoàng Hậu và Thái Hậu có kiệu riêng, các lọng che phượng phiến, các kiểu lư hương, kim ngột, kim thóa hồ…Phô trương đến kinh người. Còn các nhóm cung phi thì sao, đều có vui sướng của chính mình. Mời hai đồng liêu chơi thân ngồi chung một chiếc xe bát bảo thúy cái châu anh, mang theo mấy cung nữ thái giám bên người, trà trộn trong nghi thức mênh mông cuồn cuộn, không bị nhiều câu thúc, tâm cảnh rất đỗi vui mừng.
Âm Lâu nằm trong hàng dị loại, nói đến cùng vẫn là vì kiêng kị nàng là góa phụ của Tiên Đế, tấn vị rồi cũng chẳng ai buồn qua lại với nàng. Cũng may có Đế Cơ, Đế Cơ kết đôi với nàng, mời nàng ngồi chung xe liễn kim phượng, kể cho nàng nghe lịch sử chùa Đàm Chá và những nơi thú vị.
Đế Cơ gõ ngón tay trên cửa sổ, nói: “Tục ngữ có câu ‘trước có Đàm Chá tự, sau có Bắc Kinh thành’. Nghe nói Tử Cấm Thành chính là phỏng theo chùa Đàm Chá mà xây nên. Hậu phi các đời bỏ rất nhiều tiền tu sửa, không biết đã bao nhiêu lần rồi, chỗ bạc tiêu tốn có thể xếp thành núi mới có được kết cấu như hôm nay.”
Hôm nay Đế Cơ búi tóc khiêu tâm(*), trên tóc cài một cái trâm quỳ hoa bằng đá quý, tóc búi lên cao cao, vạt tố sa màu đỏ, làm cho cần cổ càng thêm lả lướt dị thường. Gương mặt như hoa như ngọc, ngoài cửa sổ là chân núi trùng điệp liên miên, giống như con dấu chu sa đóng xuống bức họa biết lưu động, tươi đẹp mà cao quý. Âm Lâu nhìn nàng, không khỏi sinh ra rất nhiều cảm khái, tuổi trẻ thật tốt, chính mình cũng không lớn tuổi hơn nàng bao nhiêu, bây giờ nhìn nàng lại cảm thấy như cách một thế hệ, có một cảm giác tang thương tận mệnh.
“Tiền bố thí hôm nay đều là triều đình ra bạc, ta đã hỏi thăm qua, tổng cộng là 35 vạn lượng bạc trắng.” Nàng nhíu mày lắc đầu, “35 vạn lượng, đủ cho bách tính một tỉnh ăn nửa năm. Không phải là tu sửa chùa không tốt, nhưng tích đức làm việc thiện cũng phải nhìn thời. Mấy năm nay quốc khố liên tục thiếu hụt, lôi tiền ra làm cái này, còn không bằng dùng để mở rộng quân nhu. Chúng ta là hạng nữ lưu, không tiện vọng nghị chuyện triều chính, ta nghe nói thực ra Hán thần đã từng khuyên can, kết quả là động vào một trận giận dữ. Vị ca ca kia của ta không biết đương gia, cứ tiếp tục như vậy chỉ sợ không ổn. Mấy ngày hôm trước Thục phi còn khuyến khích xây một cái Lãm Tiên Lâu, nói xây càng cao thì sẽ càng gần Dao Trì, thứ luận điệu vớ vẩn này, vậy mà Hoàng Thượng lại thấy hứng thú! Gia nghiệp càng lụn bại lại càng tận hứng, bây giờ đến các Các lão cũng không biết góp lời thế nào.”
Âm Lâu không ngờ nàng lại có kiến giải về chính sự, ngồi dậy nói: “Từ sau
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền