Chương 78: Tự túc ngu tình
Cửa sổ trực linh trong Văn Thù Điện lặng lẽ hạ xuống, Đồng Vân lùi về nói: “Không biết Nam Uyển Vương đã nói gì với Trưởng công chúa, em thấy bọn họ trông rất vui, Nam Uyển Vương còn túm Trưởng công chúa không buông tay.”
Người ngồi trên đệm hương bồ niệm một tiếng, “A di đà phật, lúc này hỏng rồi, muốn khuyên cũng không khuyên được. Biết làm sao bây giờ đây, đành xem tạo hóa thôi!”
Đồng Vân lắc đầu thở dài, “Nếu thực sự đến với nhau, sau này Trưởng công chúa sẽ khổ sở lắm, đứng về phía nào mới được? Tên Vũ Văn Lương Thời quá là thiếu đạo đức, một người đương độ tươi đẹp lại bị lôi vào ván cờ của hắn, không để yên thì không sống nổi hay sao?”
“Hắn còn để ý những thứ đó chắc! Thượng được công chúa rồi hắn sẽ là hoàng thân, thời buổi này, tình nghĩa còn đáng mấy đồng?” Âm Lâu chẳng biết phải làm sao, vừa lần tràng hạt vừa nói, “Hán thần đã từng nhắc nhở Trưởng công chúa, nhưng đã đến nước này, dẫu nói gì cũng đâu thể lọt tai. Em nhìn Nam Uyển Vương kia, mắt ra mắt mũi ra mũi, cô nương trẻ tuổi chịu sao nổi thủ đoạn của hắn, dỗ dành vài câu lời hay liền không biết phương hướng rồi.”
Đồng Vân ậm ừ, muốn nói gì đó, lại đứng bên thần án nuốt hai ngụm nước bọt, sắc mặt hơi chút thay đổi. Âm Lâu hốt hoảng, quỳ đến tê chân không đứng lên nổi, ngẩng đầu hỏi nàng: “Sao thế? Lại không thoải mái sao?”
Nàng nói không sao, “Giống như trong ngực bị lấp kín, nhoáng một cái lại qua đi. Thái y khám không ra, nghe nói tổ tông nhà em từng có người chết vì bệnh tim bệnh gan, đoán chừng cũng không phải cái gì to tát.” Nhìn nàng đã quỳ nửa ngày, đi đến bên cạnh khuyên giải, “Chủ tử quá thành thật, quỳ đến nghiện rồi sao? Mau đứng lên thôi, Triệu lão nương nương không ở đây, trộm lười một lúc cũng không sợ. Nhắc mới nhớ, ngày đó em thình lình nghe thấy nàng ta bị gọi như vậy, cười đến đau cả bụng. Cái tên này là từ đâu mà ra? Nghe nói là bút tích của Tiêu chưởng ấn! Đúng là biết cách hại người, ai mà đắc tội hắn đúng là xui đến tận mạng!” Đang lúc cười ngặt nghẽo, vừa liếc mắt ra cửa thì nhìn thấy ngay, nhắc đến Tào Tháo Tào Tháo liền đến. Đồng Vân nuốt nụ cười lại, cong người chào một tiếng Đốc chủ, tự mình thức thời nhấc váy lui ra.
Âm Lâu vẫn quỳ gối gõ mõ, tiếng cốc cốc không ngừng bên tai.
Suốt buổi bận rộn, đến bây giờ mới rảnh rang đôi chút. Đám hậu phi kia đều được bố trí đến hành cung trong điện, các nàng vội vàng đi tìm cao tăng giải quẻ đoán sâm, hắn thừa dịp Phương trượng bận rộn liền trốn luôn, biết nàng ở chỗ này, trong lòng nóng như lửa đốt, sốt ruột gấp gáp chạy tới, khi đến thấy nàng vẫn còn đang quỳ ở đó, bỗng nhiên thấy có chút buồn cười. Lượn lờ đi đến bên cạnh nàng hỏi thăm: “Pháp sự của nương nương phải đến bao giờ mới xong?”
Nàng dề dà kéo dài giọng: “Ta không thể đắc tội chủ cũ, phải ở lại Tỳ Lư Các này, sao có chuyện ta lặn mất được!”
“Nàng thật sự coi lời Vinh An Hoàng Hậu là thật?” Hắn chắp tay sau lưng khom người nói, “Có ý là được, Tiên Đế nhìn thấy lòng trung thành của nàng rồi.”
Nàng than thở, “Ta quỳ ở đây, Tiên Đế ở trên hẳn là đang chống nạnh cân nhắc, tám phần là trong lòng đang nhủ thầm —— cô nương này là ai nhỉ? Trông hơi lạ mặt, đừng nói là nhận nhầm người rồi đấy! Thực ra Tiên Đế chẳng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền