Chương 88: Ngọc đình thụy sắc
Chỉ là Đốc chủ luôn luôn linh hoạt lúc này lại có chút ngây ra, hắn không không biết cúc áo nàng có móc, vẹo cổ thật lâu vẫn chưa thể cởi được.
Âm Lâu vốn đang rất e lệ, rụt rè không tự mình động thủ, cô nương da mặt mỏng không có gì sai. Nàng luôn nghĩ cứ giao cho hắn là được, ai dè hắn bận bịu nửa ngày vẫn chẳng làm được gì. Nàng đưa mắt nhìn hắn, Đốc chủ uy phong tám phía đang gấp gáp đến độ mồ hôi đầy đầu, gương mặt tuyết trắng bị nhúng ướt, trông như miếng đậu phụ ngon mắt ngon miệng.
Nàng vươn tay lau cho hắn, cố ý trêu chọc, “Nhìn cái trán đầy mồ hôi kìa! Rốt cuộc là do nóng hay là do vội?”
Hắn u oán liếc nàng một cái, “Nàng nói xem? Lần sau đổi thành kiểu cúc áo khác đi, tay nghề kiểu gì không biết, cởi ra thôi mà lao lực đến vậy!”
“Chính mình ngốc còn đi oán tay nghề người ta, ngang ngược vô lý!” Nàng mỉm cười ấn xuống mảnh cánh hoa, thuận lợi tách ra, “Nhìn thấy chưa? Nếu chỉ khảm vào sẽ dễ bị lỏng, còn cài như vậy thì có thể thoải mái vận động mà không sợ cổ áo tuột ra.”
Trong lòng hắn còn thầm lầu bầu, ngày tốt cảnh đẹp đang yên đang lành, lại bị phá hỏng hết trên cái cổ áo. Không cần biết nó tinh xảo thế nào, dù sao chỉ thấy thật chướng mắt. Hắn không thèm tiếp lời nàng, tiếp tục vùi đầu cởi những cái cúc bên dưới.
Âm Lâu ngắm mặt hắn, cách thật gần, nhớ đến một đường gian khổ đi tới, trái tim trong ngực lại thắt lại. Nàng vuốt ve giọt lệ chí bên khóe mắt hắn, nho nhỏ một chút, có loại thanh tao khác lạ. Nàng dựa tới hôn lên nơi đó, “Lang diễm độc tuyệt, đời này có một.”(*)
(*) Trích từ “Bạch Thạch Lang Khúc”, tạm dịch: vẻ đẹp của chàng là độc nhất, trên đời này chỉ có một không hai.
Hắn nghe xong thì vui lắm, hấp háy mắt hỏi nàng, “Thật không?”
Nàng và hắn nhìn nhau cười, “Khi ta còn nhỏ mẹ từng mời người đoán mệnh cho ta, người mù kia nói tương lai ta gả đi rất khá, cưới được rể hiền tuyệt sắc vô song. Mẹ ta hay trêu ta giống như Bồ Tát đắp bằng bùn(*), ai cưới ta thì người đó xui xẻo, sẽ phải rửa mặt giặt đồ cho ta mỗi ngày.”
(*) Bồ Tát bùn: Ý nói thân mình còn lo chưa xong, làm sao mà lo được cho người khác.
“Là mẹ nàng nói đó.” Đây chính là thể hồ quán đỉnh, hắn xoay người đi tìm chậu, vọt ra bên ngoài, “Ta đi múc nước, hầu hạ nàng rửa mặt.”
Con rể mới vội vàng thể hiện, xiêm y cởi được một nửa lại chạy mất, Âm Lâu cảm thấy buồn cười, cởi áo ngoài ra vắt lên lưng ghế. Đầu giường đất có một cái tủ sơn đen khảm trai, nàng quay người mở ra, kéo ra một cái đệm hoa thu hương ngũ sắc, đúng lúc chuẩn bị xong xuôi thì hắn tiến vào, tay bưng chậu nước, hơi nước trong chậu lượn lờ, một người tinh xảo như vậy phải làm việc nặng, nhìn qua vẫn thấy có chút ngốc ngốc. Nhưng mà ngốc thì ngốc, Âm Lâu lại thấy thật mỹ mãn. Từ nhỏ suy lớn, một người quá đỗi kiêu ngạo lại cam tâm tình nguyện để cho ngươi tùy ý sai bảo, vậy chứng tỏ hắn thực sự để ý ngươi.
Nàng giống như đại gia, cười tủm tỉm ngồi đó, cũng không giúp đỡ hắn. Hắn vắt khăn tới lau mặt cho nàng, nhẹ tay lau đi son môi, nhân cơ hội hôn lên một cái, giống như đòi thưởng giữa đường, vui mừng hớn hở mặt mày. Âm Lâu nhắm mắt lại mặc hắn bận bịu, hắn cởi trung y và
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền