Chương 89: Túng thư thành ngộ
Một đêm này đúng là phóng túng đến vô bờ bến, sức lực dính người của Tiêu Đạc thực sự rất lợi hại, hắn là kiểu người nghĩ được thì phải làm được, chẳng qua ở bên ngoài la lên hét xuống, đến chỗ nàng thì thay đổi thủ đoạn, cũng không thèm nói lời nào, đơn giản chính là dính người. Ngoài miệng Âm Lâu thì nói ghét hắn nháo, đến lúc hắn nháo lại vui vẻ chịu đựng. Ngắm sắc trời chuyển sáng trong cơn mơ màng, đầu dựa đầu ngắm nhau một lúc, khi đứng dậy nhìn thấy bóng dáng trước mắt, hai người ngó nhau, cười đến là ngượng ngùng.
Âm Lâu là cô vợ ngoan, thức dậy sớm hơn một chút, chuẩn bị xong xuôi muối thanh và nước rửa mặt, lại hầu hạ hắn mặc quần áo đai lưng. Khi sắp phải rời đi nàng rút một cây trâm ngọc đưa cho hắn, thấy vật như thấy người, ngoài miệng không nói gì, trong lòng lại dâng lên một phen âu sầu.
Lặng lẽ trở lại Tử Cấm Thành, bước vào Trinh Thuận Môn liền có một cảm giác bế tắc như trở lại nhà giam, tối hôm qua giống như giấc mộng, tỉnh mộng rồi, đành phải tiếp tục gắng gượng từng bước mà sống tiếp.
Hôm nay là Đông chí, Hoàng Thái Hậu dẫn nhóm hậu phi tế bái tổ tiên. Trong Phụng Tiên Điện hương khói nghi ngút, mọi người thắp hương khấn vái, dập đầu, làm một vòng xong xuôi theo trình tự, tiếp theo là về cung Hoàng Thái Hậu khai yến.
Đông chí ăn tiệc sủi cảo, giữa cái bàn lớn bày lò đồng nhúng lẩu. Âm Lâu và Đế Cơ ghé vào với nhau xem chơi cờ, đang lúc thì thào nghị luận thì thấy Tiêu Đạc dẫn người của Tư Lễ Giám tiến đến, hành lễ với Hoàng Thái Hậu, “Lão Phật Gia an khang.”
Hoàng Thái Hậu thấy trong tay hắn nâng quyển trục vàng tươi, biết có chỉ muốn tuyên, hỏi: “Là chỉ dụ cho ai?”
Trong lòng Âm Lâu sớm đoán được, quay đầu nhìn Hoàng Hậu, Hoàng Hậu hẳn là không biết có chuyện gì, biểu cảm thanh thản, bỏ con mèo trắng béo trong lòng ra, lãnh mọi người đứng dậy chờ chỉ.
Tiêu Đạc cúi đầu nói: “Hôm qua thần phụng khẩu dụ Hoàng Thượng tới Tây Hải Tử nghe lệnh, Vạn Tuế Gia lệnh thần khởi thảo chiếu thư…Là cho Hoàng Hậu nương nương.”
Đúng là kỳ quái, Hoàng Thái Hậu có chút kinh ngạc, Đế Hậu là phu thê, có việc gì chỉ cần ngầm truyền lời, đằng này lại ồn ào ban chỉ, không phải là xảy ra chuyện gì chứ! Nhưng mà ý chỉ đã tới, chẳng còn thời giờ so đo, cho nên không nói thêm gì nữa, vẫy vẫy tay ý bảo Tiêu Đạc ban chiếu.
Chính điện rộng lớn lặng ngắt như tờ, chỉ còn vang giọng hắn, đọc lên không nhanh không chậm: “Hoàng Hậu tôn quý, minh xứng trẫm cung, tiểu quân một biển, mẫu nghi thiên hạ. Song Hoàng Hậu cùng trẫm kết tóc mười năm, hoài chấp oán hận, cung khổn bất hòa. Trương thị lễ độ thiếu sót, đối trên không khắc tâm cung kính, đối dưới không từ ái khoan dung, không gánh được trọng trách tông miếu. Nay phế đi Hậu vị, quy về nghèo hèn, dời cư sườn cung, ăn năn tĩnh tư, khâm thử.”
Một vị Hoàng Hậu chính thống, nói phế liền phế, chuyện này gây ra chấn động không nhỏ cho đám phi tần khắp phòng. Hoàng Hậu không thể dự liệu làm sao mà lại bị biếm thành thứ dân, nàng là chính cung nương nương nhận kim sách kim ấn, các đời Hoàng Hậu bị biếm truất ít nhất cũng phải thương nghị cùng triều đình mới phải! Hoàng Đế này ăn canh mê hồn gì, chẳng lẽ nguyên nhân chỉ vì hôm qua nàng tát Bộ Âm Các hai cái sao? Ân tình phu thê mười năm, còn chẳng bằng ba tháng lén
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền