Chương 95: Tiềm trí dĩ thâm
Người trong cung tịch mịch, các Hoàng tử không nói, lại không chịu được mà nghe thuộc hạ đồn bậy, những tin tức mang sắc thái khủng bố thường là trò tiêu khiển rất tốt, vì thế rất nhanh đã len lỏi đến mọi ngóc ngách Tử Cấm Thành.
Không cần biết là chuyện gì, một khi đã nổi lên, sẽ luôn có những người dựa vào đó mà bày trò. Nhất thời lại xuất hiện đủ loại lời đồn, nào là thấy khắp Thừa Càn Cung đều có ma trơi, nào là nghe thấy trong chính điện có tiếng phụ nữ ôm theo đứa bé mà khóc. Thái Hậu hạ lệnh tra rõ nghiêm trị, mấy chục thái giám xông vào Thừa Càn Cung, trong cung tiêu điều trống trải, góc nhà treo đầy màng nhện, chỉ có hoa lê trong sân nở đến là rực rỡ.
Chính điện, thiên điện, sao gian, mỗi chỗ đều được kiểm tra thực hư cẩn thận, cũng chẳng có gì dị thường. Thái Hậu đứng trong sân nhẹ nhàng thở ra, “Mở hết cửa sổ cửa chính ra, đương ngày xuân, để chút nắng soi vào, tà ám liền không còn chỗ mà trốn. Cung thất nguyên lành, để trống quá đáng tiếc. Nơi này chính là cần người đến sống, không có hơi người, để lâu không tránh khỏi sinh ra vài yêu hoa quái thụ…” Nói còn chưa dứt lời, quaChính điện, thiên điện, sao gian, mỗi chỗ đều được kiểm tra thực hư cẩn thận, cũng chẳng có gì dị thường. Thái Hậu đứng trong sân nhẹ nhàng thở ra, “Mở hết cửa sổ cửa chính ra, đương ngày xuân, để chút nắng soi vào, tà ám liền không còn chỗ mà trốn. Cung thất nguyên lành, để trống quá đáng tiếc. Nơi này chính là cần người đến sống, không có hơi người, để lâu không tránh khỏi sinh ra vài yêu hoa quái thụ…” Nói còn chưa dứt lời, qua khóe mắt thoáng trông thấy có bóng người đi qua từ phía cửa sổ phối điện, quay đầu nhìn kỹ lại chẳng thấy có gì. Dù có là Thái Hậu học rộng biết sâu cũng tê dại da đầu, trắng mặt lùi về sau vài bước, “Lên chùa Đàm Chá mời cao tăng về đây, lập đạo tràng thủy lục siêu độ là bình thường như cũ.”
Cửa cung nặng nề lại đóng chặt, lúc này còn bị khóa. Ngay cả Thái Hậu còn chính mắt nhìn thấy, chứng tỏ câu chuyện ma quỷ càng thêm chứng thực. Hoàng Hậu quỳ gối dập đầu trước giường Thái Hậu, “Lão Phật Gia, con không dám ở lại Khôn Ninh Cung nữa đâu, Khôn Ninh Cung ở ngay gần Thừa Càn Cung, chẳng may…”
“Vớ vẩn!” Thái Hậu phủ quyết thẳng thừng, “Ngươi là quốc mẫu, khắp cung đều đang nhìn ngươi kia, chỉ chút chuyện đã muốn chuyển đi, Hoàng Hậu không lo liệu nổi là thế nào? Ta sống đến từng này tuổi, cũng từng nghe qua mấy chuyện thế này. Người dưới âm ty đi lên làm loạn, đơn giản là đòi ăn đòi mặc, đều cho nàng ta hết, đúng ý rồi thì còn làm sao nữa? Trước tiên ngươi phải ổn định, nếu không người ta nhìn vào lại cười cho.” Rũ mi chớp mắt vài cái, âm điệu cũng nhẹ nhàng hơn, “Thế này đi, ngươi đi cầu chút phù chú về dán vào cung, vậy là xong việc rồi.”
Có những lời này của Thái Hậu, Âm Lâu trở về bố trí lại toàn bộ Khôn Ninh Cung, khắp tường dính bùa vàng kín mít, trên xà nhà cũng treo đầy kiếm gỗ đào lẫn gương bát quái, khi Hoàng Đế tới nàng run giọng nói: “Ta nhìn thấy Thiệu Quý Phi, mặt đầy những máu…trong tay kéo theo một đứa bé, kéo đi trên mặt đất như thể kéo bao. Đến trước mặt ta thì nàng cười, đứa bé dưới đất cũng ngẩng đầu cười, cười đến khi thịt trên mặt đều rơi hết xuống, từng tảng từng tảng, bộp bộp bộp…” Nàng vừa nói
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền