ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phù Đồ Duyên

Chương 96. Cô cốt nan ngọa

Chương 96: Cô cốt nan ngọa

Hoàng Đế nhường chỗ cho bọn họ, nhưng trong tình huống này ai mà dám thuận đường bò lên? Đều là người thông minh cả, trong lòng đều hiểu rõ, ngoài mặt thì Hoàng Đế đi rồi, không biết chừng trong góc đang cài đôi mắt nào đó giám sát nhất cử nhất động của bọn họ cũng nên.

Tiêu Đạc si ngốc nhìn nàng, trái tim như bị dao cắt, tuy không thể chạm vào, nhưng tầm mắt chưa từng rời đi. Cớ sao nàng lại thành bộ dạng này? Cứ tiếp tục như vậy, liệu có phải nàng sẽ bị tra tấn đến chết không? Hắn nghĩ ra ngàn vạn biện pháp, đáng tiếc âm mưu nào cũng cần có thời gian. Hắn chưa bao giờ nguyện ý thừa nhận mình vô năng, nhưng lúc này lại không thể không cúi đầu. Cứ nghĩ sắp chạy đến chân trời đến nơi rồi, không ngờ vẫn bị Phật Như Lai nắm chặt trong lòng bàn tay như cũ. Thì ra hắn chẳng cho nàng được bất cứ thứ gì, rõ ràng nàng là người đơn thuần vui vẻ, gặp phải hắn, rơi vào một hồi nghiệt ái, làm nàng hao mòn đến không ra hình người.

Hắn nỗ lực khống chế chính mình, nhẹ giọng nói: “Nương nương bảo trọng phượng thể, nhất định là Thừa Càn Cung có quỷ ám, thần sẽ gắng hết khả năng trả lại thái bình cho nương nương, mong nương nương yên tâm.”

Ngay cả nhìn hắn nàng cũng chẳng nhìn, không nói lời nào, ánh mắt vẫn ngơ ngác dại ra, chỉ có giọt nước mắt to như hạt đậu lã chã tuôn khỏi khóe mắt.

Dẫu chỉ là nghe thấy thanh âm hắn cũng đủ cho nàng an ủi nỗi tương tư. Tâm can nàng dày vò, nhưng vạn vạn lần không thể thất bại trong gang tấc. Nàng phát tác đến không thể hiểu được, khó tránh khỏi Hoàng Đế nghi ngờ. Âm Lâu cảm thấy bây giờ nàng đang mưu đồ đại kế, chưa bao giờ ý chí nàng kiên định như lúc này, nàng muốn biến kế hoạch thành hành động, chỉ phụ thuộc vào công sức hắn ở ngoài, đến bao giờ mới có thể thoát ra? Nội ứng ngoại hợp mới đẩy được cơ hội thành công lên cao nhất, nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc, nếu có thể giấu được hắn, cũng có nghĩa là giấu được người trong thiên hạ, nàng nguyện ý thử xem.

Tiêu Đạc không được nàng đáp lời, lại nhìn thấy nước mắt nàng chảy xuôi, hắn biết nàng cân nhắc rõ lợi hại, không phải không muốn, là không thể. Thần trí nàng tỉnh táo, gần nhau trong gang tấc mà cách nhau tựa biển trời, chỉ thiếu năm bước thôi, lại chẳng thể nhìn mặt nhau nói chuyện, trong lòng nàng nhất định cũng đau khổ như hắn.

Con người trải qua sóng gió mới có thể trở nên dày dặn, kể từ chuyến Nam hạ đến bây giờ, uất ức bất mãn một năm, đủ loại khó khăn trùng trùng, làm cho nàng càng thêm trưởng thành. Mọi thận trọng của hiện tại đều là dùng nước mắt đổi lấy, hắn cảm thấy thẹn với nàng, nàng còn trẻ, từng trông thấy cẩm tú thành đôi, từng nhấm nháp vinh hoa phú quý, vậy mà giờ đây chỉ còn lại bụng đầy chua xót.

Trên cổ tay nàng cuốn chuỗi tràng hạt giai nam hắn đưa, trụy giác sáp ong là tháo từ Phật châu của hắn xuống. Nàng chưa từng quên, nàng vẫn luôn giấu hắn ở trong lòng. Sống mũi hắn cay nhức, hốt hoảng quay đi, nếu đã không thể nói chuyện với nhau thì đừng nên ở lại, dẫu chỉ là ngắm nhìn thôi, truyền đến tai Hoàng Đế cũng đủ sinh mầm tai họa.

Quả nhiên Quốc sư rất cao siêu, hắn khai đàn rồi, bệnh tình Hoàng Hậu liền giảm bớt. Ban đầu còn cắn chặt răng chẳng nhận ra ai, bây giờ đã bình thường lại, chỉ là mệt mỏi, nằm im trên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip