Chương 97: Họa mạc vân cử
Nỗi khổ người làm mẹ, Âm Lâu bỗng nhớ về mẹ đẻ của mình, trước khi chết còn nắm chặt tay nàng không buông, có thể thấy trái tim người mẹ khắp thiên hạ này đều giống nhau. Nàng vừa hổ thẹn vừa khổ sở, cầm tay Đồng Vân nói: “Em yên tâm, khi nào ta được gặp hắn, nhất định ta sẽ giúp em hỏi rõ đứa bé đang ở đâu. Hắn đề phòng mọi người, vốn không phải vì hắn muốn như vậy, quả thực là do sự tình nghiêm trọng, chỉ đành đắc lỗi với em.” Nàng đẩy cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy xung quanh không có ai mới nói tiếp, “Chúng ta đã đến nông nỗi này, em cũng thấy rồi đấy, nếu ta không quyết tâm cá chết lưới rách, cả đời này sẽ không thoát khỏi chốn cung đình. Thừa Càn Cung có quỷ, em đã nghe nói chuyện này chưa?”
Đồng Vân thấy nàng đè thấp giọng, cũng khe khẽ đáp lại: “Khi Tào Xuân Áng đánh xe về Bắc Kinh, suốt đường cứ lẩm nhẩm mãi. Lại nói trong người chủ tử không khỏe…” Nàng mở to hai mắt nhìn kỹ, “Nói chủ tử bị dọa, gần đây tinh thần hoảng hốt, nhưng em thấy chủ tử vẫn tốt mà, trông chẳng giống bị quỷ ám.”
Nàng xấu hổ cười, ghé vào bên tai Đồng Vân nói: “Ta giả vờ đó, đây là bị bức đến không còn cách nào, bản lĩnh Tiêu Đạc có lớn đến mấy cũng đâu thể làm gì một Hoàng Hậu đã nhận sách bảo, chỉ còn dựa vào sức của chính ta. Ai dám để cho một kẻ điên làm Quốc mẫu? Hoàng Hậu bị phế, kiểu gì cũng sẽ bị tống cổ đến lãnh cung, dù sao cũng đã điên đến không biết trời đất, không cẩn thận đánh đổ đèn dầu tự thiêu chết mình, nghe rất được phải không? Em đến vừa đúng lúc, thay ta truyền lời cho hắn, đến lúc đó còn phải phiền hắn tiếp ứng cho ta, tìm cho ta tử tù thế thân, nếu chết mà không thấy xác, chắc chắn Hoàng Thượng sẽ không chịu bỏ qua.”
Đồng Vân nghe xong thì phát ngốc, “Hóa ra bọn họ ai ai cũng nói chủ tử bị bệnh, đều là do chủ tử giả vờ? Phần thiên phú này của chủ tử, đúng là khiến người ta bội phục!”
Âm Lâu lầu bầu, “Ta chẳng có bản lĩnh gì, chỉ biết giả điên, ta tự thấy mình giả rất giống, đều nhờ cha ta đẻ ra ta quá giỏi.”
Hai người trêu chọc hai câu cười rộ lên, bằng hữu thân thiết đến cùng cực, khi ở bên nhau có thể tạm thời quên đi hết thảy không vui. Âm Lâu lại nói: “Để em phải gả cho Tiêu Đạc, ta thực sự quá có lỗi với em, ta thường nghĩ, nếu chúng ta có thể đổi lại danh phận cho nhau thì thật tốt, cho dù Hoàng Thượng là người thế nào, chung quy hắn mới là nam nhân thực thụ của em. Đáng tiếc trời xui đất khiến, những kẻ như chúng ta, bao gồm cả Âm Các, ai ai cũng cầu mà không được, chỉ trách ông trời trêu ngươi.”
Đồng Vân còn đang cân nhắc chuyện Âm Lâu muốn giả điên rồi chết, nghĩ lại cũng thấy chuyện này cũng rất có ích cho mình. Chưa lúc nào nàng bức thiết hy vọng bọn họ có thể chạy thoát như lúc này, chỉ cần bọn họ bình yên, chắc chắn nàng có thể tìm lại được con.
“Có danh phận hay không đều không quan trọng, quan trọng là có thể thoát ra khỏi khốn cảnh này. Em nghĩ rồi, biện pháp của chủ tử thực sự rất được. Đốc chủ ở ngoài tạo áp lực cho Hoàng Thượng, chủ tử thì làm loạn ở đây, hắn không còn người tâm phúc, cái nào nặng cái nào nhẹ cũng chẳng rõ nổi nữa.” Nàng vỗ tay nói, “Chúng ta có thể sớm nghĩ ra cách này thì thật
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền