Chương 98: Trú thoại âm chuyển
Giả điên lâu rồi, Âm Lâu càng ngày càng thành thạo, ánh mắt dại ra, động tác quái dị, liên mồm kêu thét những lời hỗn độn, vậy là đủ để gạt tất cả mọi người. Mới ban đầu Hoàng Đế còn không tin, từng thử nàng mấy lần, nhưng mà nàng khi tốt khi xấu, quan sát lâu thật lâu, cuối cùng vẫn đành từ bỏ. Nếu luận cảm tình, không thể nói là không có, nhưng chắc chắn không có cửa so với Tiêu Đạc. Hoặc là chỉ có một chút quyến luyến sơ sơ, về sau lại càng là không cam lòng lẫn lợi dụng. Có khi Âm Lâu cảm thấy hắn thật đáng thương, không giữ được giang sơn, ngay cả chính mình muốn gì cũng không biết. Hắn yêu kim hưu trên ghế rồng, yêu cơ nghiệp muôn đời tổ tông truyền xuống, lại càng yêu ăn uống hoan lạc, tận tình thanh sắc. Hắn tựa như Lý Hậu Chủ của Nam Đường(*), có tài hoa, tính kiêu sa, yêu Phù Đồ, duy chỉ không màng chính sự. Vận mệnh một quốc gia sắp tới hồi tận, quang cảnh tàn vong khiến người ta chỉ đành bất lực.
(*) Lý Hậu Chủ (Lý Dục): vị vua cuối cùng của nước Nam Đường, được cho là một vị vua kém cỏi và thiếu bản lĩnh, nhưng ông cũng được biết đến rộng rãi là một nhà thơ, họa sĩ và nhà thư pháp lỗi lạc của TQ trong thế kỉ X, đồng thời ông cũng rất sùng đạo Phật. Phù Đồ là một tên gọi khác của Phật Đà.
Mồng 7 tháng tư trong cung bận rộn, bởi vì ngày mai là lễ tắm Phật, chuẩn bị nguyên bộ đồ đựng vàng ròng, đốt bảo hương, phóng sinh vật sống theo lệ cũ. Người khác làm công đức đều là phóng sinh cá chép hay rùa gì đó, nhưng Âm Lâu thì không, nàng kêu Tứ Lục đi đào ổ rắn, bỏ vào trong túi tiêu sa tự mình xách đi, nghênh ngang đến Từ Ninh Cung của Hoàng Thái Hậu.
Vải sa rất mỏng, có thì nhìn thấy rõ mồn một những thứ bên trong. Mùa xuân vạn vật sinh sôi, rắn mới tỉnh dậy từ mùa đông giá rét, đang là lúc hoạt bát sống động nhất. Đó là một con rắn trúc diệp thanh, to bằng chiếc đũa, toàn thân xanh biếc tuyệt đẹp, ngẩng đầu thè lưỡi, nhắm thẳng miệng túi ló đầu ra.
Âm Lâu vừa đến liền xuất hiện những tiếng la hét chói tai, Thục phi hãi hùng nói: “Hoàng Hậu nương nương, con rắn này có độc, bị nó cắn một cái là mất mạng như chơi đó.”
Răng nọc đã sớm bị rút rồi, khi còn nhỏ Âm Lâu cũng chẳng được chăm bẵm nuôi nấng gì, không sợ mấy thứ này. Nàng giơ tay lên dí vào mặt Thục phi, “Cô nhìn nó xinh đẹp biết bao, làm sao mà có độc được! Thục phi thích không? Ta và cô đổi nhau, ta thấy cá chép đuôi gấm của cô cũng không tồi.”
Nàng giơ cái túi về trước, gần như dán vào mũi Thục phi đến nơi. Con rắn xanh mượt mang theo mùi tanh ập đến dọa cho Thục phi bay mất hồn, hai mắt trợn ngược lên ngất lịm.
Trong điện loạn như nồi cháo, Hoàng Thái Hậu chắp tay niệm a di đà phật, hướng về phía Âm Lâu trách mắng: “Hoàng Hậu cũng mau tự xét lại đi, ngươi phóng sinh cái gì không quan trọng, sai thuộc hạ nhốt vào lồng sắt rồi mang đến chùa Bích Vân là được, tự mình xách thì ra trông giống cái thứ gì? Ngươi là Hoàng Hậu, không phải thôn cô sơn dã bên ngoài, không kiêng không kỵ thế này, còn đâu là thể thống Hoàng gia!”
Âm Lâu không cho là đúng: “Lời này của Lão Phật Gia sai rồi, chúng sinh bình đẳng, vì sao chỉ ghét mỗi rắn của ra? Ta là Hoàng Hậu, ta thích xách, đừng ai hòng quản được ta.”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền